Đóa hồng mùa Vu Lan

368

  Khi những chiếc lá vàng đang lìa cành rơi rụng, những cơn mưa ngâu bất chợt lại đến, báo hiệu mùa Vu lan về, mang theo những giọt nước mắt, những hàng mi nhòa lệ…
Mùa Vu lan nào cũng vậy, đó là khoảng thời gian mang đầy ý nghĩa nhất của đời người. Mỗi chúng ta, kể từ lúc mới lọt lòng mẹ cho đến ngày khôn lớn đều mang nặng không biết bao nhiêu là ơn nghĩa. Ơn Cha Mẹ, ơn Thầy, ơn Đất nước, ơn Chúng sanh vạn loại. Đó là Tứ Trọng Ân mà bất cứ ai cũng không thể quên được và ngày Vu lan đã trở thành một lễ hội truyền thống, cũng là dịp để chúng con thể hiện tấm lòng hiếu kính dâng lên cha mẹ, ông bà tổ tiên những lời cảm niệm sâu sắc từ tận đáy lòng, và giây phút ấy thật bồi hồi xúc động. Tất cả mọi người, dù có theo đạo Phật hay không, cứ đến ngày rằm tháng Bảy âm lịch đều ngưỡng vọng về ngày đặc biệt này.

Xuất phát từ câu chuyện Bồ tát Mục Kiền Liên cứu mẹ khỏi kiếp ngạ quỷ, tấm lòng hiếu thảo của Ngài đã làm rung động khắp mười phương Chư Phật. Trong trái tim mỗi người, Cha Mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất. Khi nói đến Cha Mẹ, là nói đến chín chữ Cù lao, nuôi dạy chúng con khôn lớn. Cha Mẹ đã cho chúng con hình hài, vóc dáng, trái tim, hơi thở, nhịp sống, cả nụ cười để đến với cuộc đời.

Mẹ đã mang nặng đẻ đau, cho con dòng sữa ngọt ngào. Cha đã nâng từng bước chân đầu đời. Chúng con được nuôi lớn và trưởng thành trong từng lời ru của Mẹ, trong nỗi gian truân vất vả của Cha. Bao nhiêu nỗi gian nan vất vả của cuộc đời, Cha Mẹ đều gồng gánh cho con. Nhìn gương mặt Người hằn lên những dấu vết tháng năm lo toan, những ký ức tuổi thơ từng bước, từng bước lại hiện về. Mẹ xót xa mỗi khi con vấp ngã, vui mừng khi thấy con bước đi những bước chân vững chãi của cuộc đời. Cha đã không quản mưa nắng hay đường mòn nhỏ hẹp, bao đêm thức trắng, làm tất cả, chỉ mong nụ cười của con được trọn vẹn. Mẹ cha đã cùng con bước qua bao nhiêu vui buồn của cuộc đời. Trong cuộc sống đầy cạm bẫy và thử thách, có những lúc chúng con chùn chân, gục ngã, mẹ luôn có mặt bên con để động viên, an ủi. Cha đã dang rộng vòng tay như chắp thêm đôi cánh cho con, thắp lên niềm tin và hy vọng để chúng con vươn lên, vững vàng trong cuộc sống. Sự hy sinh vô bờ bến đó chúng con không bao giờ đền đáp nổi. Cha Mẹ chính là bến đỗ bình yên, là cội nguồn của yêu thương, hạnh phúc. Trong mắt của hai đấng sinh thành, chúng con mãi mãi là những đứa bé thơ dại, và dù bây giờ chúng con đã trưởng thành và có ở địa vị nào trong xã hội thì với Cha Mẹ, con vẫn mãi mãi là như thế.

Hạnh phúc là những điều quá đỗi bình thường và đơn giản mà đôi khi chúng ta không nhận thấy, để khi mãi mãi mất đi rồi, ta cảm thấy hối tiếc. Khi không còn Cha, không còn Mẹ, là nỗi đau khôn cùng, không gì bù đắp được. Hình ảnh Cha oai nghiêm như ngọn núi Thái Sơn, Mẹ êm đềm như dòng nước trên nguồn mênh mông và bất tận. Hiếu kính với ông bà, cha mẹ, báo đáp Tứ Trọng Ân là bốn ân lớn nhất của đời người mà bất cứ ai cũng không thể quên được. “Bách hạnh Hiếu vi tiên”. Chữ Hiếu là nền tảng để chúng ta sống và làm người. Trong cuộc sống, có thể chúng ta phạm nhiều sai lầm, nhưng chỉ cần trong tâm hồn ta còn có hình bóng Cha Mẹ là chúng ta vẫn còn bóng mát để quay về. Vì thế, hãy yêu thương và hiếu kính với Cha Mẹ khi Người vẫn còn đang hiện hữu.

Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời
Cầu cho Cha Mẹ sống đời với con.

Câu ca dao trên luôn nhắc nhở cho chúng ta phải ghi nhớ công ơn của hai đấng sinh thành.
Hôm nay, ngày Vu lan Thắng Hội, đóa hoa hồng đỏ sẽ dành cho những ai đang còn Cha Mẹ, còn những niềm hạnh phúc tuyệt diệu nhất trên đời, xin hãy vui lên và cài lên ngực áo đóa hoa ấy để nhắc nhở cho ta nhớ đến cội nguồn, như dòng máu đỏ mà Mẹ Cha đã truyền trao cho ta. Hãy trân trọng, gìn giữ và nhớ rằng mình đang hạnh phúc vì còn có cơ hội để phụng dưỡng song thân. Hãy cài trong trái tim mình hình bóng Cha Mẹ và tận hưởng niềm hạnh phúc ngọt ngào đó.

Còn đóa hoa màu trắng sẽ dành cho những ai không còn Mẹ, mất Mẹ là mất cả bầu trời yêu thương, hãy cài lên ngực đóa hoa màu trắng dù Mẹ mất đi nhưng Người vẫn luôn hiện hữu trong ta qua từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim, qua dòng máu đỏ đang chảy trong huyết quản, hãy cảm nhận rằng Cha Mẹ luôn mỉm cười khi thấy rằng con vẫn luôn bình an khỏe mạnh.

Hãy hiếu kính với ông bà, Cha Mẹ trong tất cả những ngày còn lại chứ không riêng gì ngày lễ Vu lan. Hãy sống chậm, yêu thương và chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh, kém may mắn. Đó cũng chính là ý nghĩa và thông điệp mang tính nhân văn mà Vu lan đã trao gởi.

Lắng tâm tư gởi trọn niềm hiếu kính
Dạ chí thành dâng hai đấng thân sinh.

Trung Sương