Điệu và Tôi

72

  Điệu mới tám tuổi. Hai giờ sáng, Điệu cùng mẹ được đón từ bến xe về chùa. Ngày Điệu đến, các huynh đệ vui mừng đi đón em, chỉ mình tôi không thức khuya nên ở nhà bật đèn, mở cửa chờ sẵn. Dưới sự hướng dẫn của mẹ, Điệu con vừa bước vào chùa đã biết chắp tay chào ‘Nam mô A Di Đà Phật’. Có vẻ, trong niềm tin kính vô biên với Phật pháp, mẹ của Điệu dường như không muốn bỏ phí một khoảng trống nào khi được đến chùa, gặp Sư và xin phép cho con mình học đạo. Ánh đèn khuya hiu hắt cũng đủ cho tôi thấy gương mặt trái xoan, mái tóc cắt ngắn, dáng mũi cao cao và đôi mắt to tròn ngơ ngác của Điệu. “Một cô bé xinh!” – Tôi thầm nghĩ.
Chỉ sau một ngày vào chùa, Điệu đã bám theo các chị lớn như sam. Riêng tôi, Điệu lắc đầu:
– Chơi với cô Én không vui.

Tôi không nghĩ những suy tư bộc phát như thế là do Điệu có đôi mắt nhìn người mà đúng hơn là do bản tính hồn nhiên của trẻ. Dầu vậy, trong chất giọng vùng miền Điệu vừa mang đến (Quảng Trị), tôi lại có thêm một biệt hiệu mới thay vì tên Anh như mọi người thường gọi. Có lần, tôi để ý Điệu thích ăn thạch dừa và mua cho Điệu một gói. Sau lần ấy, Điệu bắt đầu bám theo tôi. Mấy chị lớn cười ngất, nói rằng gói thạch dừa thật lợi hại. Tôi vốn không quen chơi với trẻ con, nhưng có lẽ tuổi lớn rồi nên có phần thay đổi cảm tính.

Điệu xuống tóc để chỏm, đã xinh lại càng xinh hơn. Điệu học kinh kệ rất nhanh, lại cực kỳ hoạt bát, thông minh và tình cảm. Trong lòng Thầy tổ và chư huynh đệ, khỏi phải nói Điệu được cưng quý, bảo bọc đến nhường nào. Điệu lớn nhanh đến nỗi đôi tôi quên mất em là một đứa trẻ. Trừ mỗi tội, cái tánh thích nũng nịu với mẹ, đôi lúc làm tôi cảm giác bực mình.
Công việc hằng ngày của Điệu là theo tôi quét sân vào mỗi sáng. Nhưng rồi một hôm, Điệu cứ ngắm nhìn trời nhìn mây và không chuyên chú vào công việc của mình. Trong lúc tôi đang không khoẻ nên bảo Điệu: “Một là em đi vào để chuẩn bị đến trường, hai là em quét sân, chứ đừng có đứng như vậy”. Điệu trân người nhìn tôi. Không kìm nén được sự sân hận, tôi trở cây chổi quét sân đang cầm trên tay đánh luôn vào chân Điệu. Điệu vừa chạy đi vừa mếu máo. Mình tôi đứng lại, rệu rã vì mệt và giận. Chợt nhận ra, mình vừa nổi giận, đánh người và mắng người. Tôi đang làm gì vậy? Thật ghê sợ! – Tôi tự lẩm bẩm…

Đêm xuống, một mình với ngọn đèn nhỏ, tôi đọc lại mấy trang cuối của quyển “Duy thức Phương Tiện Đàm” rồi chợt bừng tỉnh: Cái thấy biết của mỗi loài khác nhau. Cũng cùng là một vật mà người thấy là nước, chư Thiên thấy ra ngọc lưu ly, cá rồng coi là cung điện, còn ngạ quỷ xem như máu mủ. Ngang qua bài học, tôi chợt phản tỉnh lại chuyện của Điệu hồi sáng. Lúc sân giận, tôi thấy em là một đứa trẻ không biết nghe lời, cần phải phạt, nhưng trong mắt mẹ thì Điệu luôn là vàng ngọc, cần được thương yêu. Tôi lại nhớ đến bài kinh Thương yêu mà mình từng tâm đắc: “Như một bà mẹ đang đem thân mạng mình che chở cho đứa con duy nhất, ta hãy đem lòng từ bi mà đối xử với tất cả mọi loài”. Nước mắt tôi tuôn trào vì hối hận. Phật ơi! Con đã sai rồi, con đã không thực hành đúng lời Ngài dạy: “Dù người đó là ai, thì đệ tử của đức Phật cũng phải nhìn người đó như là đứa con duy nhất của mình để che chở. Chỉ có từ bi mới chữa được những nỗi đau khổ trong trái tim của một con người”. Đây quả là một bài học sâu xa về lòng trắc ẩn.

May thay, Điệu rất nhanh quên. Hôm trước vừa bị đánh phải bỏ chạy, vậy mà hôm sau Điệu đã theo tôi ra vườn hái rau. Vừa đi Điệu vừa hỏi:

– Cô ơi sao bữa đó cô đánh con vậy?
Tôi ứa nước mắt vì thương, tôi hỏi:
– Con còn đau không?
– Dạ hết rồi! – Điệu đáp.
– Có giận cô không?
– Dạ không!
– Bữa đó con sợ lắm hả? Cô dữ lắm hả?
– Dạ! Nhưng bây giờ con hết sợ rồi! Cô hiền rồi!
Điệu lại nhe mấy cái răng sún ra cười hì hì… Rồi lại hớn hở:
– Con thích cô Én tươi cười như vầy nè, vui ghê.
– Ừ cho cô Én xin lỗi nghe, cô Én sẽ không bao giờ đánh con nữa.
– Dạ không có gì đâu cô, hì hì.
– Hôm nay, hái rau với cô vui quá. Nhưng sao cô hay sửng vậy, cô bị khùng hả.
– Ừ cô bị khùng. Bây giờ, em lấy cây gậy, bao giờ cô chơi không làm việc là em đánh nghe.
Điệu nghe rồi liền đi lấy cây chổi.
– Cô Én sao không hái rau mà chơi không vậy, cái chổi trong tay con nè.
Rồi Điệu giơ chổi lên hù tôi. Tôi sợ sệt nói:
– Dạ chị ơi em làm việc rồi. Hai chị em cùng nhìn nhau cười. Điệu lại nói:
– Hôm nay giỡn với cô Én vui quá. Cô hiền quá vậy.

Tôi thầm nghĩ, mình lớn rồi mà thấy dọa còn sợ, huống gì bữa đó mình đánh nó thật, chắc nó phải đau và sợ lắm.

Điệu như một thiên thần dạy tôi rất nhiều điều. Từ sau lần đó, tôi dặn với lòng mình luôn nhìn Điệu như một người mẹ nhìn đứa con thơ. Điệu à! con đường phía trước, chị em mình cùng dìu nhau vượt qua em nhé!

Tuệ Anh