Chậm thôi, thời gian ơi !

2607

Mới thoáng đó mà đã 24 tuổi rồi! Thời gian trôi qua nhanh quá! Ngoảnh lại sau lưng, ta chưa làm được điều gì cho cha mẹ, cho mình, cho người thân và cho xã hội. Ra trường đã hai năm, công việc cứ thầm lặng ttrôi qua từng giờ, từng ngày đều đặn. Ta như con ong thợ miệt mài, chăm chỉ với hàng núi công việc vậy mà vẫn cảm thấy chưa hài lòng với bản thân. Thời còn là sinh viên, ta có nhiều ước mơ, hoài bão với những kế hoạch lý tưởng cho mình. Vậy mà những dự tính đó chẳng thể nào thực hiện được. Ta thấy mình vô dụng quá!

Thời gian ơi, chầm chậm thôi, đừng trôi nhanh quá! Để ta còn cảm nhận được sự ồn ào, náo nhiệt của tuổi thanh xuân. Thèm lắm những giây phút thư thả ngồi nghĩ lại mình để chiêm nghiệm, để nhận ra những đa đoan, xô bồ của xã hội. Trước đây, vì mãi chăm chăm vào việc học, nhốt mình trong căn gác trọ, ta chẳng còn thời gian để chăm sóc mình, tự thưởng cho mình những phút giây lãng mạn, nhộn nhịp của chốn thị thành. Ta bỗng thấy mình già đi từ lúc nào không hay biết!

Chậm thôi thời gian ơi, đừng chạy đi vội! Để ta còn có những cơ hội tri ân, báo hiếu cho cha mẹ, cho ông bà. Họ đã cơ cực cả đời để nuôi ta khôn lớn, cho ta ăn học nên người, vậy mà ta chưa làm được điều gì cho họ. Ta nhớ mãi cái kỷ niệm thân thương da diết khi ta lên thành thi đại học, ba cứ dặn đi dặn lại rằng: “Ba nuôi con không phải vì để sau này con nuôi lại. Mà ba muốn con có một kiến thức rộng, một việc làm ổn định để khỏi phải chân lấm tay bùn như ba mẹ. Học để thành nhân, giúp ích cho đời, cho bản thân con”. Ba mẹ nói thế, nhưng phận làm con lẽ nào ta không tri ân báo hiếu cho người mà cả cuộc đời nuôi nấng, dạy dỗ ta nên người. Chắc suốt đời này ta không thể nào trả hết được!

Cứ bước nhẹ nhàng thôi, thời gian nhé! Để ta còn kịp nhìn những mảnh đời vất vả, gian truân. Một chú bé mồ côi “cư ngụ” ở gầm cầu; một cụ già lưng còng, gối mỏi vẫn nhọc nhằn đi bán vé số dạo ngày đêm… Ta biết, ta không giúp gì được cho họ nhưng ít ra ta còn biết cúi xuống trước những hình ảnh đáng thương như thế. Ta lấy đó làm bài học để tự răn mình phải biết thương cảm trước những số phận nghiệt ngã, biết sống vì mọi người và đừng ngẩng cao đầu quá. Cần nhìn xuống để thấy xung quanh mình còn nhiều phận đời nghèo khó!

Thời gian ơi, đừng lao vun vút! Để ta còn nhận ra được cái tốt – cái xấu của xã hội này.Vẻ đẹp bên ngoài của con người dễ dàng nhận biết, thậm chí chỉ cái chớp mắt thôi cũng cảm thụ được. Thế nhưng vẻ đẹp tâm hồn thì đôi khi cả đời ta chưa hiểu thấu hết. Sông, biển dễ dò nhưng lòng người có đoán được đâu. Mới hôm qua thôi họ là bạn thân của ta, nhưng ngày hôm sau, họ có thể biến thành thù địch. Đáng buồn thay!

Ta nhớ hồi còn thơ bé, ở ghế nhà trường, thầy cô đã dạy ta rằng:
“Thời gian thấm thoát thoi đưa
Nó đi đi mãi có chờ đợi ai
Con ơi chớ nên dông dài
Đừng như con bướm lạc loài chơi rong.”

Ta biết, tất cả mọi người sống trên trái đất này đều phải chạy theo những vòng quay hối hả của thời gian, phải thuận theo quy luật khắc nghiệt ấy. Nó vô tình lướt qua như con tàu cao tốc lao vùn vụt trong đêm tối mịt, không chờ đợi bất cứ một ai. Thế nhưng ta chỉ là con người bằng xương bằng thịt chứ không phải là một vị thánh. Ta cần sống có chừng mực, sống chắc bằng sự xuy sét, tính toán kỹ càng để mọi việc diễn ra suôn sẻ, tốt đẹp. Chứ không sống vội, buông thả cuộc đời mình bằng sự hời hợt, qua quýt để rồi chuốc lấy thất bại vì nhanh nhảu đoản…

Thôi nhé thời gian, hãy cứ chầm chậm trôi đều!

Đặng Trung Công