Thứ Ba, 24 Tháng Năm 2022
Cảm tác Đếm và nhặt: Theo dấu chân Điều Ngự!

Đếm và nhặt: Theo dấu chân Điều Ngự!

  1, 2, 3… Con ở phương xa; 4, 5, 6… Huê Lâm phương trời Tây; 7, 8, 9… Covid vẫn quanh đây, nơi được cho là trung tâm cõi trời ở vùng Thiên Trúc. Năm 2020, thật là khó quên nhưng lại dễ nhớ. Chắc có lẽ từ muôn ngàn xưa, sự kết nối tâm linh bền chắc nơi đây đã đưa con đến lớp học Kinh Trung Bộ trên Zoom ngay bài Kinh số 90 – Kannakatthala. Con như lội ngược dòng lịch sử cách đây hơn 2600 năm. Thật sự không cũ tí nào, phải chăng nguồn thiêng của các bậc Thánh vượt không gian và thời gian là vậy!

Trong cuộc nói chuyện giữa Vua Pasenadi xứ Kosala và Thế Tôn, hình ảnh đấng Điều Ngự hiện lên trong con là bậc Vô Thượng Trí. Ngài thấu suốt tất cả nhưng Ngài chỉ nói những gì cần nói, làm những gì cần làm, một bài học với giá trị giáo dục nhân văn cao, biết bao giờ con học được. Ngang đây, giọt lệ của kẻ thấm đượm bụi trần như con lấy làm hổ thẹn. Rồi…, 91, Brahmāyu, gặp một bậc Hiền triết 120 tuổi đạo cao đức trọng, tinh thông uyên bác, sau khi nghe pháp và chứng ngộ Pháp, pháp nhãn khởi lên nơi Ông “cái gì có tập khởi đều đoạn diệt.” Tâm vị Phạm chí đã thuần thục từ giáo lý Tứ Thánh Đế, thấy sự nguy hiểm của 5 dục và lợi ích của sự xuất ly, đoạn năm hạ phần kiết sử, hóa sinh vào cõi Tịnh cư không còn trở lui đời này nữa.

Giây phút đó, con bàng hoàng chấn động cả thân tâm, trong lòng thật ngổn ngang, ăn năn bao điều, đúng là… không xứng danh đệ tử Như Lai. Có phải con bất hiếu lắm không thưa Thế Tôn? Con như đứa trẻ quá ngu si mà lại biết ăn trộm từ hồng ân của Ngài. Ấm no ngày đủ ba bữa, nửa đêm có đói giật mình dậy vẫn thêm một bữa, vậy con đã tin Phật chăng? (Kinh Tâm hoang vu, 16). Kiến thức thì không thể thiếu, nhồi nhét vẫn không thể dư, điều kiện thì không thể bì, ai đụng đến thì biết… Ta đây là kẻ hiểu Pháp.

Ôi! Thực hành Pháp là đây ư? (Kinh Vô tránh phân biệt, 139). Rồi lâu lâu tà kiến ập đến, chệnh choạng không biết kiểm soát, làm khổ bạn đồng tu, hiếu thắng ưa hạnh tranh cãi (Kinh Làng Sama, 104). Chao ôi! Thưa Ngài, con như kẻ bị mũi tên (ái vô minh) tẩm thuốc độc bắn vào người. Do không làm theo lời khuyên dặn của Y sĩ (Đức Phật) nên vết thương đã khiến con đau như chết mà lòng tự mãn vẫn kiêu căng (Kinh Thiện tinh, 105).

Thoạt nghe vang vọng từ xa, “nỗi thống khổ của cõi địa ngục, súc sinh do ác nghiệp mà kẻ ngu tái sinh vào, phải chịu vô vàn những cực hình” (Kinh Thiên sứ, 130), thật sợ hãi và khiếp đảm. May còn chút phước dư, biết sợ nên con đã quay đầu, thực tập sống trong thực tại (Kinh Nhất dạ hiền giả, 131/134) và chỉ ước một ngày con được an trú tối thượng Không tánh (Kinh Tiểu/Đại Không 121, 122) trong mọi hoàn cảnh, với tâm bất động giải thoát như Đức Điều Ngự trong con, thì còn lo chi:

“Khi căn trần tiếp xúc
Thì thức mô bị trói?”

Tuệ Trí

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!