Để Phật kể con nghe!

205

Viết cho ngày Phật thành đạo 

Hôm nay, ngày Vesak của Ấn Độ, mùng 8/12. Chẳng biết Ấn Độ ngày này năm ấy thời tiết thế nào, còn ở đây, cánh tràm hơi sương lạnh. Ba giờ khuya thức giấc, con lặng lẽ một mình, men con đường nhỏ vòng lên chỗ Phật. Phật vẫn còn đang tĩnh tọa. Con khẽ thắp đỉnh trầm, trang nghiêm lễ Phật rồi lặng im ngồi xuống bên Người. Ngoài trời sương lạnh nhưng mỗi lần lên chỗ Phật, ngồi bên Phật, con lại thấy lòng mình ấm lại.

Ngày này hơn 25 thế kỷ trước, cả đại địa chấn động, chư thiên rải hoa, trỗi nhạc vang lừng vì Thái tử Siddhartha sau bao năm khổ hạnh rừng già đã tìm ra chân lý, tìm thấy con đường giải thoát cho mình và cho cả nhân sinh. Có lẽ con chưa cảm nhận được niềm vui của Phật trong giờ phút giác ngộ ấy, nhưng hôm nay con được sống trong giáo pháp của Phật thì con có thể cảm nhận được niềm hân hoan của đại địa gần xa và hạnh phúc của một người xuất gia đang đi trên con đường theo dấu Phật.

Năm xưa, chư Thiên rải hoa, nhạc trời trỗi dậy mừng ngày thành đạo. Năm nay, đó đây kết đèn, dâng hoa, cất cao lời ca tiếng hát và ngàn lời tốt đẹp cúng dường, tán thán Đức Thế Tôn, bậc Đạo sư vĩ đại của muôn đời. Riêng con chẳng có gì dâng Phật cả, khuya nay con trở về ngồi bên Phật như mọi ngày, để Phật kể con nghe.

Để Phật kể con nghe!

Cũng giống như hoa sen xanh, sen hồng, đỏ, trắng sanh từ trong nước, lớn lên trong nước, vượt lên khỏi mặt nước, không bị dính nước. Cũng như thế, Như Lai sanh từ trong thế gian, lớn lên trong thế gian, tu hành vượt trên thế gian, không đắm trước pháp thế gian.
Phật kể con nghe!

Thân Phật được sinh ra từ nhân gian, trưởng thành từ nhân gian, cũng từ nhân gian mà thành Phật. Chẳng phải từ cõi trời. Có một lần, đang đi khất thực, chân của Như Lai bị miếng đá bể đâm phải, Như Lai cũng cảm thấy đau nhói và nhức nhối. Mùa an cư năm ấy, mưa nhiều, Như Lai bị bệnh, một cơn bệnh trầm trọng khởi lên giày vò thân thể, những cơn đau dữ dội gần như chết. Lúc ấy, con biết không? Như Lai đã giữ chánh niệm, tỉnh giác để cơn đau tự nhiên mà không có than vãn hay chút phiền não nào sinh khởi. Con hỏi Ananda thì biết, những ngày ấy, Ananda làm thị giả mà lòng lo lắng, bồn chồn vì sợ Như Lai không qua khỏi.

Phật kể con nghe những điều này, để con biết rằng Phật cũng từ một con người như con và bao người khác trên nhân gian này, cũng phải chịu sự chi phối bởi định luật vô thường: sinh, già, bệnh, chết, cũng phải chịu những cảm thọ khổ đau, nhức nhối về thân.
Ngày xưa, Như Lai đã xuất gia, nỗ lực tinh tấn tu tập rồi đã giác ngộ và chuyển pháp luân. Thì con hay bất kỳ một ai ngày nay cũng vậy, cũng đều có thể giống như Như Lai, xuất gia, tu tập và đều có khả năng giác ngộ, chuyển pháp luân như Phật vậy.

Để Phật kể con nghe!

Khi xưa Như Lai đã một mình đơn độc trong cuộc hành trình tìm chân lý, khai mở đạo lộ, khó khăn gian khổ muôn trùng. Cũng ngày này, năm ấy chiến đấu với ma vương, đơn thương độc mã giữa chiến trường và cuối cùng Như Lai đã chiến thắng. Giờ đây, con đã có sẵn con đường để đi. Hãy nỗ lực tinh cần, không có gì phải sợ hãi. Hãy dõng mãnh bước đi vì con đã có Pháp soi sáng, có Phật dẫn đường!


Tiếng đại hồng chung điểm, xé toạc màn sương. Đỉnh trầm, hương vẫn tỏa. Phật đang còn tĩnh tọa. Con lại lặng im trở về ngồi bên cạnh Phật. Để Phật kể con nghe!

Phật học viện miền Nam, ngày Phật thành đạo.

Hải Trí