Thứ Bảy, 29 Tháng Một 2022
Truyện ngắn Chuyện thằng Đại

Chuyện thằng Đại

  Nghe nói chùa có Sư cô mới về. Bao năm qua chùa Bảo Tích nhiều Thầy, Sư cô về ở lại đi. Chùa lâu rồi chưa có trụ trì. Bà con Phật tử vùng này ai cũng mơ ước, khát khao có quý Thầy hoặc quý Sư cô về hướng dẫn tu tập. Nghe có Sư cô về, ai cũng vui mừng. Thằng Đại được mẹ cho mặc áo mới đi chùa lễ Phật, thăm Sư cô. Nó vui lắm, vì lâu rồi hôm nay nó mới được mẹ dắt đi chùa.

Từ nhà nó đến chùa cũng khá xa, chiếc xe đạp cọc cạch của mẹ nó phải đi qua những cánh rừng cao su xa thăm thẳm, nhưng đến chùa lễ Phật, được gặp thăm Sư cô, mẹ nó quên hết mệt nhọc chặng đường dài gồ ghề bụi đất. Còn nó ngồi phía sau thì bi bô hỏi đủ thứ chuyện, chuyện nào nó hỏi rốt cuộc đều là chuyện trẻ con. Mẹ nó trả lời riết rồi cũng bực mình:
– Con đừng nói chuyện nữa, gần đến chùa rồi, con niệm Phật đi.
– Mà mẹ ơi! Đi chùa chi vậy mẹ, con thích mẹ chở con đi Sài Gòn cơ, con nghe nói Sài Gòn đẹp lắm.
– Con nít biết gì mà Sài Gòn, Sài Gòn, ông trời con?

Lúc nào mẹ nó cũng nói nó con nít, năm nay nó năm tuổi rồi, hồi tết này má nó phải mua cho nó bộ quần áo mới, thay cho bộ áo cũ đã chật mà. Trong tâm hồn nó hôm nay là ngày nó hạnh phúc nhất. Mẹ nó chia tay với ba nó lúc nó còn trong bụng mẹ. Nó sinh ra phải ở với cha dượng. Nó ý thức những gì đang diễn ra chung quanh mình, cho nên, nó không có những ngày vui hồn nhiên vô tư, hưởng ấm áp từ bàn tay rắn rỏi, mạnh mẽ của cha. Không dám tự do nói cười, lúc nào nó cũng ở xa nhìn mẹ nó, rồi nhìn cha dượng. Có nhiều khi nó muốn ngã vào lòng cha dượng để hỏi: “Cha đi làm về có mệt không?” Hay muốn rót cho cha ly nước… nó cũng không dám. Mỗi lần nó thấy mấy đứa nhỏ trong xóm được cha cõng trên vai đi chơi quanh xóm, nó ước ao mình có cha để được cõng trên lưng hoặc làm ngựa cưỡi quanh nhà, cười vui sướng. Rồi đến khi nó đi học ở trường làng, bạn bè ai cũng có cha đưa đón vui vẻ, nó mơ ước cha mình dạy nó lái xe. Căn nhà ọp ẹp nép mình bên rừng cao su, cái thế giới của nó là được đi hái nấm mối mỗi khi mùa mưa đến, hay đi kiếm củi mỗi đợt gió lớn về, để nó được thoát ra khỏi cái không khí ngột ngạt, nặng nề cơm thừa canh cặn, ánh mắt khắc nghiệt của người cha kế. Hạnh phúc của nó là được ngồi một mình yên tĩnh trong rừng cao su, đơn giản như thế!
– Mô Phật, con chào Sư cô. Con chắp tay chào Sư cô đi con.

Nó miễn cưỡng xá chào. Nhìn Sư cô có nước da ngâm đen với nụ cười phúc hậu. Sư cô bước lại gần nó, vuốt đầu, dắt tay nó đi dạo quanh vườn điều. Sư cô kể cho nó nghe chuyện Thái tử Shidhatta, chuyện Rahula… Giọng Sư cô ngọt dịu, trong trẻo như tiếng chuông ngân, nó thấy Sư cô thật hiền diệu và thân thiện, làm nó quên đi nỗi sợ sệt ban đầu. Lúc nó ra về, Sư cô không quên tặng cho nó bịch bánh kem. Nó cầm quà của Sư cô trên tay và cảm nhận niềm vui bất tận, vô cùng sung sướng và hãnh diện vì từ đây nó đã có “Sư phụ” hiểu nó, thương nó và quan tâm đến nó.

Ngày qua tháng lại, mới đó mà đã mười chín năm trôi qua, bây giờ thằng Đại đã là một thanh niên rắn rỏi, nhanh nhẹn. Nó đã có việc làm ở Sài Gòn, nơi mà thuở bé chưa biết gì nó đã mơ ước mẹ nó dắt đi. Tết này nó nói với mẹ: “Con ráng làm để dành đủ tiền, mẹ cưới cô ấy cho con nghen”. Mẹ nó mỉm cười. Cả cái xóm này ai không biết thằng Đại và con Thắm yêu nhau sáu năm rồi mà. Nó định dẫn người yêu đến chùa thưa Sư phụ, nhưng sợ không dám nói. Chắc nó ngại! Thỉnh thoảng nó mơ về ngôi chùa xưa, ngôi chùa cũ kỹ với tám cây cột mối mọt ăn hết, nó nhớ những ngày nó theo Sư phụ quét dọn bàn thờ, chặt cây lấy củi, tưới kiểng, trồng rau… những kỷ niệm thuở bé thơ đến chùa lễ Phật, vui hội trăng rằm…

Đêm nay nó có việc phải về khuya. Thành phố Sài Gòn hoa lệ, phố xá rực rỡ ánh đèn, tiếng còi xe không ngớt, kẻ lại, người qua, bán buôn đắt đỏ, những khu nhà cao từng mọc lên san sát, những gánh hàng rong, những tiếng rao hủ tiếu gõ đều đều vui tai hấp dẫn, nó bỗng nhớ đến bát mì tôm mà mẹ nó làm cho nó mỗi buổi sáng, nó nhớ nụ cười của người yêu và ánh mắt dỗi hờn mỗi khi không vừa ý, bao kỷ niệm êm đềm chợt trở về trong tâm trí, bỗng đâu nghe một tiếng chát chúa vang lên: xe nó bị tai nạn giao thông! Người ta đưa nó vào cấp cứu ở bệnh viện gần đó. Trong cơn hôn mê, thỉnh thoảng nó gọi bà ngoại, nó gọi dì Hạnh, nó gọi mẹ ơi! Nhưng mà không ai có thể nghe được tiếng kêu của nó! Nó đã trở thành người thiên cổ… Hồn nó bay về cánh rừng cao su thuở bé, nó đứng trước cổng chùa chờ Sư phụ của nó tụng kinh. Bao ước mơ về một căn nhà nhỏ sống chung với người vợ bé nhỏ yêu quý, được Sư phụ làm lễ “Hằng thuận” chúc phúc cho đôi uyên ương chôn vùi dưới nấm mộ sâu. Bà con xóm làng tiễn đưa nó một nắm cát với lời cầu nguyện: “Sớm sanh về cõi lành”. Mẹ nó thét gào thảm thiết: “Con ơi! Mẹ đây! Tỉnh dậy đi con, ngồi dậy đi con! Con ơi là con, tại sao con bỏ mẹ mà đi vậy con?”, rồi mẹ nó ngất xỉu, bất tỉnh.

Cõi nhơn gian hỏi đâu là hạnh phúc? Có gì vui trong kiếp sống nhân sinh? Người ta nói sanh thuận tử an, nhưng sanh thuận thì có mà tử an thì không! Ngày nó vừa nhìn thấy ánh sáng đầu tiên, mẹ nó vui mừng khôn xiết quên cả cái đau “banh da xẻ thịt”, mỉm cười sung sướng khi nghe con thơ cất tiếng khóc chào đời! Những tưởng mái nhà nhỏ đơn sơ với tiếng cười con trẻ sẽ là niềm vui cho cuộc sống trăm năm, quên đi bao lao nhọc mưu sinh cực khổ. Tiếng tơ đàn lỗi nhịp, vui trong cõi mộng phút chốc vô thường, giọt sương mai lấp lánh đẹp tựa ngọc châu chợt vỡ tan khi nắng đến, cành cây lá úa bùi ngùi đưa tiễn lá xanh theo gió bay xa. Đó mới là chuyện “Trọng Đại” của kiếp con người.

Viết tặng hương linh Lại Trọng Đại
Trọng Xuân – Mậu Tuất

Bảo Tích Bàu Lâm

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!