Cộng tác viên – “Nhà báo” nghiệp dư

1195

Cộng tác viên (CTV) tức người làm báo nghiệp dư, cộng tác với các báo thường xuyên hay không thường xuyên, theo nhiều chuyên mục hay chủ đề, thì trong mỗi bài viết đều phải đủ ý đủ tứ, phải hội đủ tính giai cấp, tính chiến đấu, tính chân thật của yêu cầu báo chí. Giống như một nhà báo chuyên nghiệp, cũng nghiên cứu tư liệu, lăn xả vào thực tế để điều tra sự việc, nắm bắt tình hình, xử lý thông tin, cũng “đầu đội chủ trương  tay cầm chính sách”. Người làm báo nghiệp dư “độc lập tác chiến”, tự do về thời gian, rộng rải về chủ đề, đa dạng về thể hiện; tự mình hoàn thiện về bài vở, tự mình củng cố cách viết, theo kiểu “nghề dạy nghề”. Do đó, việc gặp khó khăn khi viết lách, sai sót trong bài là lẽ đương nhiên. Người ta thường ví viết văn, làm báo là cái nợ-văn-chương. Người làm báo nghiệp dư cộng thêm khoản “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”. Người xưa còn nói: “Lập thân tối hạ thị văn chương”, có nghĩa gầy dựng sự nghiệp mà bản thân thấp kém nhất định “thị” nghề văn chương ! Thành ra CTV hoá thân “Ba trong một”, vừa trả nợ đời, vừa vác tù và, vừa hành nghề hạ mục.

Nhưng cái “chi chi” bức bách, để CTV cứ đều đều gửi bài? Động lực nào mạnh mẽ đến thế? Tiền bạc ư? Không phải-vì nhuận bút chỉ là món quà vật chất, để khích lệ sức sống tinh thần. Muốn có tiếng tăm? Chưa chắc “Hữu xạ tự nhiên hương”. “Vậy bởi cái gì?”. Thôi thì cứ nhìn vào, đọc kỹ từng bài viết của CTV vậy. May ra tìm được chút manh mối nào chăng? Hoá ra trong mỗi bài viết, chỗ thì phê phán cái xấu, cái chưa được để hướng đến cái chân-thiện-mỹ; nơi thì ôn lại truyền thống bi-trí-dũng để vươn lên tầm cao thời đại, nọ là quảng bá kiến thức phổ thông để phục vụ đời sống, kia là cập nhật tin tức để bổ sung vào vào thế giới thông tin…Tóm lại, trong mỗi bài báo đều chứa đựng nỗi khao khát nhân ái vì mỗi con người, mỗi nhà,, mỗi  xóm làng, mỗi quê hương, vì cộng đồng xã hội, vì một đất nước “ Nhật tân, nhật tân, hựu nhât tân” (Mỗi ngày mỗi mới, càng ngày càng thêm mới hơn).

Riêng về việc cộng tác với các Nguyệt san, Đặc san chuyên ngành (Hàng hóa, Tôn giáo, GTVT, Người tiêu dung, Cao su…) thì sau khi gửi bài đi CTV thường mong ngóng cho mau đến ngày phát hành để xem bài mình có được chọn hay không? Nhưng nhiều khi không có bài thì mình cũng không hề nản chí mà tiếp tục gửi với ý nghĩ “có công mài sắt…”, tiếp tục xông lên xốc tới. Đó là hình ảnh khát quát hơi cụ thể về chân dung CTV-người làm báo nghiệp dư-mà tôi là một thành phần trong đó. Viết đến đây tôi chợt nhớ lời cụ Nguyễn An Ninh: “Tuyên truyền là nói làm cho mọi người biết, cổ động là xúi giục người ta làm Tuyên truyền và cổ động có thể bằng nói hay bằng viết, như trùm vạn thổi tù và gọi người đi cấy. Có người thổi dở, có thằng cha thổi hay. Hay đến nỗi công cấy vừa nghe tiếng tù và là xỏ quần vô chạy, sợ chạy theo không kịp”. Dẫn lời tiền nhân để thay lời muốn nói.

Nhân ngày Báo chí Việt Nam 21/6, kính chúc Đặc san Hoa Đàm ngày càng khởi sắc, có thêm nhiều CTV, góp thêm nhiều giọt mật, nhiều viên gạch để xây đời ấm no và có thêm nhiều chuyên mục hay hơn, trí tuệ hơn nữa để CTV tiếp tục “vác tù và” mà không thấy “oải”. Chúc toàn thể anh chị em nhà báo, CTV nhiều sức khoẻ, viết hăng say hơn nữa để hoàn thành nhiệm vụ của mình, góp phần giữ gìn nét đẹp của Phật giáo Việt Nam nói riêng và trên toàn thế giới nói chung.