Con thuyền tri thức Thầy đưa bao người

157

  Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức Thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người Thầy kính thương.

Lại sắp đến ngày Nhà giáo Việt Nam, lòng tôi nhớ đến Thầy – người đã âm thầm chắp cánh cho tôi bay xa trên con đường đạo, đời vẹn toàn.

Ngày ấy, nhà tôi nghèo lắm! Vì không có đôi giày đi học và làm ảnh hưởng đến thi đua của lớp nên Thầy Chủ nhiệm yêu cầu tôi hôm sau nghỉ học nếu không mang giày. Cứ nghĩ rằng mình chẳng còn cơ hội được đến trường cùng với các bạn. Tôi cũng buồn, cũng khóc nhưng rồi vẫn chấp nhận vì tôi không có quyền lựa chọn nơi tôi sinh ra và lớn lên. Nghỉ học, tôi đi bắt cua ốc kiếm tiền phụ ba má. Mỗi lần nhìn thấy mái trường xa xa, tôi lại nhớ trường, nhớ lớp, nhớ những cuốn vở mà tôi nắn nót trên đấy từng con chữ. Một tháng nghỉ học, tôi quên bặt đi mình chỉ là đứa bé mới học lớp 5.

Hôm đó là ngày mấy tôi cũng không nhớ rõ. Vừa về tới nhà, mình mẩy lấm lem, tay xách xô ốc vừa bắt được, tôi ngỡ ngàng khi thấy Thầy đang ngồi nói chuyện với ba tôi. Tôi vào chào Thầy, Thầy nhìn tôi với ánh mắt cảm thông. Thầy xoa đầu và nói: “Ngày mai, em được đi học lại!” Thầy ra về, tôi vội chạy theo vọng nói: “Nhưng mà Thầy ơi, em không có…” Thầy như hiểu ý tôi muốn nói gì. Thầy bảo: “Em đừng lo gì hết, chỉ việc cố gắng chuẩn bị bài vở một tháng em nghỉ học, để theo kịp các bạn.” Trong lòng tôi như vỡ òa, dẫu biết không thể đi học lên các cấp cao hơn nhưng ngày nào được đến trường thì đó là ngày hạnh phúc. Ngày tôi đến lớp, Thầy và các bạn đến từ rất sớm, Thầy cho tôi một bất ngờ như muốn nói với tôi hãy cố gắng lên dù phía trước còn nhiều chông chênh. Thầy tặng tôi một đôi giày mới, mấy cuốn vở mới, bảo hiểm y tế,… Thầy như truyền cho tôi một sức mạnh, ba tháng sau tôi kết thúc cấp I và tôi là một trong số các bạn đứng đầu lớp, ngày chia tay, Thầy nhìn tôi mỉm cười hòa ánh mắt trìu mến. Thầy bảo: “Cố gắng lên Xoan nhé!”


Qua một cấp học với tôi là một gian nan. Tôi nài nỉ ba má cho tôi học lớp 6 vì tôi không muốn nghỉ học. Ba bảo: “Cho con học một lớp nữa thôi rồi ở nhà đi làm phụ với anh chị.” Tôi cứ “Dạ” cho qua chuyện. Thế rồi cuối năm lớp 6, tôi quyết định xin ba má vào chùa với mơ ước con đường học phía trước. Đến nay, cũng đã 14 năm trôi qua, tôi chưa bao giờ gặp lại Thầy. Tôi đã học và không ngừng phấn đấu để xứng đáng với những gì Thầy đã dành cho tôi. Hôm nay là ngày tôi tốt nghiệp Cử nhân khoa Giáo dục Mầm non khóa 1 và tiếp tục con đường học đạo. Trong lòng tôi lại nhớ đến hai vị Thầy, một vị đã tiếp lửa đam mê trên con đường học vấn, vị thứ hai là Ân sư của tôi, ng ười đã luôn âm thầm phia sau ủng hộ cho tôi trên mọi nẻo đường đời, khi vấp ngã có Thầy chở che.

Thầy ơi! Nếu Thầy ở đâu đó đọc được những dòng chữ con viết từ tận đáy lòng của một đứa học trò bé xíu xiu, ngày nào được Thầy chở che dạy dỗ. Cũng sắp đến ngày Hiến chương Nhà giáo 20/11, con lại nhớ những kỷ niệm ngày con được ngồi trong lớp nghe Thầy giảng bài, dạy cho con học, dạy con hát, dạy con chơi, xin được gửi lời tri ân đến Thầy đã chắp cánh cho con đến gần với tri thức, cũng vì ham học nên con lại có duyên với Phật pháp. Xin biết ơn mọi nhân duyên mà con đã gặp trong cuộc đời.

Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Lại nở cho đời muôn vạn hoa thơm.

Kim Xoan