Con thèm mái ấm ngày xưa

13

  Ngồi mường tượng lại hình ảnh ngày xưa, thời mà gia đình ta còn khó khăn, con thấy thèm khát đến tột cùng. Ngày đó tuy gia đình mình nghèo nhưng thật hạnh phúc. Ba luôn đi làm về đúng giờ, về đến nhà là sốt sắng lao vào giúp mẹ đủ thứ công việc. Đối với ba, chuyện nhậu nhẹt, đàn đúm với bạn bè là một thứ xa xỉ và ba luôn ghét cay ghét đắng nó. Có chăng, lâu lâu ba họp mặt với bạn bè một lần, nhưng thường ba uống rất ít và hay xin phép về nhà sớm. Còn mẹ thì giỏi giang biết dường nào. Mẹ nấu ăn ngon, lại biết chiều chồng, chiều con nên bao giờ trong nhà cũng rộn rã tiếng cười. Mỗi thành viên nhà ta luôn biết xây dựng hạnh phúc từng centimet, khi có dấu hiệu “bất ổn” là tự bản thân mình khắc phục ngay. Chính vì vậy con luôn cảm thấy hãnh diện với hàng xóm, với bạn bè khi nói về ba mẹ mình.

Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã đi hướng ngược lại. Từ lúc gia đình mình khá giả, con chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của hạnh phúc là gì. Ba bỏ nhà đi mãi, có khi một tháng trời con không gặp mặt ba. Ba luôn xem bạn bè còn hơn gia đình. Ba từng tuyên bố với mẹ một câu thẳng thừng: “Tôi không bao giờ bỏ bạn được”. Ba rượu chè bê bết, rồi có những mối quan hệ bất chính với nhiều người phụ nữ bên ngoài xã hội. Có lần, con và mẹ đã bắt gặp ba và một cô gái trẻ tay trong tay trên phố, ra chiều thân mật, nói cười tình tứ. Mẹ giận lắm, nhưng kịp kiềm chế, muốn giải quyết theo cách nội bộ. Thế là tối hôm đó, con chứng kiến cảnh cãi nhau kịch liệt giữa ba và mẹ. Ba thề thốt rằng mình không có làm việc đó và bảo mẹ là kẻ hồ đồ. Còn mẹ cứ dồn ba vào đường cùng, buộc ba phải thừa nhận và từ bỏ ngay. Trong khi con trở thành một khán giả, một nhân chứng, một quan tòa bất dắc dĩ. Kết thúc “cuộc chiến”, ba bỏ nhà đi, mẹ lao vào phòng khóc, con ngồi thẫn thờ nhìn ra đó, còn ngôi nhà trở thành bãi rác.


Còn mẹ, vì chán nản sự trở chứng của ba nên cũng lao vào cuộc vui, cốt yếu mẹ muốn trả thù ba. Nghe lời mấy bà hàng xóm rỉ tai, rằng phụ nữ tàn phai nhan sắc sẽ tạo nên một đòn bẩy đẩy người chồng vào tay kẻ khác. Thế là mẹ chạy theo thời trang, làm đẹp, thẩm mỹ… để níu kéo tuổi thanh xuân của mình. Rồi mẹ bắt đầu bỏ bê chuyện nhà, đùn đẩy hết mọi chuyện cho người giúp việc, còn mình thì chưng diện để đàn đúm với những người đàn bà góa trong xóm. Mẹ tập “làm quen” với bia rượu, hút thuốc. Đêm nào mẹ cũng về khuya, và con thường nhìn thấy có người đàn ông lạ đưa mẹ về nhà.


Con không thể hiểu tại sao ba mẹ lại có thể thay đổi nhanh đến vậy, mà sự thay đổi lại không theo hướng tích cực? Con chán nản quá mức khi hai chỗ dựa vững chắc của mình giờ đây không còn nữa. Con muốn gọi điện thoại cho ông bà nội, ông bà ngoại để tâm sự, nói lên nỗi lòng của mình nhưng ông bà không còn nữa. Con mất hết niềm tin vào gia đình, vào xã hội thực tại. Việc học con sa sút thấy rõ, bởi con không thể nào tiếp thu được gì khi nghĩ đến cảnh này. Năm nay con bước vào kỳ thi tú tài căng thẳng, nhưng con nghĩ mình không vượt qua được, vì nghĩ đến tờ đơn ly dị mà hôm qua ba mẹ ký vào, lòng con đau nhói, chỉ biết òa khóc. Con muốn cứu vãn gia đình nhưng không biết làm cách nào để hàn gắn tình cảm giữa ba và mẹ. Con chỉ mong rằng, trước khi ra tòa, ba mẹ hãy suy nghĩ lại và thay đổi quyết định của mình mà trở về với hình ảnh ngày xưa. Điều đó chắc không có gì to tát phải không ba me? Và con nghĩ, nếu có nghị lực, chắc chắn ba mẹ sẽ làm được.

Đặng Trung Thành