Còn mãi tình thầy

327

  Chợt thoáng mắt đưa sang đường, từng chiếc xe đạp nối nhau hàng hàng lớp lớp trong những tà áo dài trắng tinh khôi, từng chiếc cặp táp thật quen thuộc của ngày nào, những tiếng cười rộn rã một thời tuổi thơ học trò đã đi qua, những ký ức như ùa về khiến lòng tôi dâng trào cảm xúc. Mình cũng đã từng có một thời được cắp sách đến trường, được sự truyền trao kiến thức từ thầy cô, được gần gũi bạn bè. Rồi cánh cửa Trung học Phổ thông khép lại, tiếp bước tăng trưởng và phát triển chí nguyện xuất trần thượng sĩ, phủi bỏ cái chóp tóc đen óng ả trên đầu, nương Thầy Tổ và môi trường Đại chúng, Tăng thân, tu hành và học tập trong quy khóa của Thiền môn. “Thầy”, “Sư phụ”, những tiếng gọi kính thương của hàng đệ tử chúng con dành để thưa, trình, bạch. Ngày Nhà giáo Việt Nam của thế gian 20/11 hàng năm gợi nhắc cho chúng con, dù đã kết thúc tuổi thơ học trò, tạm biệt thầy cô, nhưng vẫn còn những vị thầy luôn ẩn mình lặng thầm chăm lo chúng con khôn lớn từ đời sống vật chất lẫn tinh thần. Ân đức ấy chúng con nào dám quên!

Tác giả lúc trưởng thành – 2019.

Ân giáo dưỡng một đời nên huệ mạng
Để thành người kế vãng khai lai
Công đức ấy người ơi xin nhớ mãi
Nghĩa Ân sư muôn kiếp khó đáp đền.

Thầy cô ở trường lớp thế gian truyền trao kiến thức, khác xa lắm với những bậc thầy trong ngôi già lam. Vì ngoài bổn phận, trách nhiệm nuôi nấng về cả vật chất, Thầy Tổ còn phải dạy dỗ, nuôi dưỡng tâm thức của chúng đệ tử. Thầy làm đủ vai trò: vừa là cha, là mẹ; vừa là anh, là chị và vừa là một người bạn luôn đồng hành cùng những đệ tử. Tu sĩ được trưởng dưỡng và lớn khôn, được Thầy truyền trao giới pháp, tăng trưởng giới thân huệ mạng, đó là mạch sống và sự sinh tồn của giáo pháp. Vì sao vậy?

故云。生我者父母。成我者朋友。親附善者。如霧露中行。
雖不濕衣。時時有潤。狎習惡者。長惡知見。曉夕造惡。
即目交報。歿後沉淪。一失人身萬刼不復。

“Cố vân: sanh ngã giả phụ mẫu, thành ngã giả bằng hữu. Thân phụ thiện giả, như vụ lộ trung hành, tuy bất thấp y, thời thời hữu nhuận; hiệp tập ác giả, trưởng ác tri kiến, hiểu tịch tạo ác, tức mục giao báo, một hậu trầm luân, nhất thất nhân thân, vạn kiếp bất phục.”

Nghĩa:
“Nên nói: Sanh ta ra là do cha mẹ, làm nên ta là do bằng hữu. Gần gũi người lành như đi trong sương móc, tuy không ướt áo nhưng lúc nào cũng được thấm nhuần. Quen gần kẻ ác thì thêm lớn những tri kiến ác, sớm tối làm ác thì phải chịu quả báo trước mắt, sau khi chết đi thì phải chịu trầm luân, một khi mất thân người thì vạn kiếp khó mà khôi phục lại được.”
Chính vì vậy, Thầy Tổ, huynh đệ, môi trường Đại chúng, Tăng đoàn không thể thiếu đối với người tu sĩ, đó là những bậc thiện tri thức giúp chúng ta thăng tiến trong quá trình tu tập và hành đạo.

Con đứa trẻ lạc loài chưa giác ngộ
Nhờ ơn Thầy tế độ được xuất gia
Ôi! Lòng Thầy thật bác ái vị tha
Đã giúp trẻ vượt qua vòng tăm tối.
Buổi sơ cơ con còn nhiều lầm lỗi
Nhọc ơn Thầy khổ đỗi bởi vì con
Công dưỡng nuôi ân đức chẳng đáp tròn
Mà trái lại trách Thầy la rầy mãi.
Con biết đâu lòng Thầy như đại hải
Tuy rầy la nhưng khắc khoải trong lòng
Có những đêm con êm ả giấc nồng
Con nào biết Thầy vẫn chưa ngủ được.
Bởi vì con đem đến bao phiền trược
Nhọc ơn Thầy và khổ đến đệ huynh
Nay biết rồi quyết sửa đổi tính tình
Sống vui vẻ hòa mình cùng bằng hữu.
Có như thế mới mong đền ơn đủ
Và cũng không cô phụ tấm lòng Thầy
Quyết một lòng một dạ đổi thay
Ghi nhớ mãi công ơn Thầy dạy dỗ.

Chúng con cảm thấy vô cùng hổ thẹn, mang thân tu sĩ, học thật nhiều nhưng hành chưa được bao nhiêu. Lắm lúc vì vô minh, chúng con duyên theo trần cảnh khiến Tôn sư phải nặng lòng. Giờ phút này, chúng con xin thành tâm sám hối và nguyện một lòng, một dạ sắt son ghi nhớ mãi công ơn những bậc Trưởng thượng đã dày công dạy dỗ. Một ý nghĩa đền ơn thiết thực không gì bằng tự thân chúng con hoàn thiện từ nhân cách đến tâm hạnh, để tâm chúng con cùng tâm các Ngài tương ưng, tu được cho mình và lợi ích nhân sinh, không trở nên là đệ tử mang lỗi với đạo, bất hiếu với Thầy. Chúng con nguyện là những truyền nhân nắm giữ sứ mạng kế thừa giềng mối, tâm huyết của Thầy Tổ, Tông môn, không để lệch lạc với Chánh pháp, với lời dạy và tông chỉ của Chư Phật ba đời. Chúng con nguyện mỗi ngày một tinh tấn; niềm tin tu đạo, pháp lạc từ tâm, hạnh phúc từ tự thân càng tăng trưởng và lan tỏa đến mọi người.

Vậy tu tập sao đây? Chuyện cả một đời mà gói gọn đôi ba dòng chữ làm sao mà trọn vẹn? Nhưng đại khái người tu chúng ta, phải hoàn thiện chính mình từng ngày, từ thân tướng: trang nghiêm, oai nghi, tế hạnh, cung kính khiêm nhường, nhẫn nại bao dung… làm khuôn phép cho chính mình và người sau. Về tâm, biết rõ dòng tâm thức luân lưu như dòng nước, để rồi biết vọng không theo, trở về với tâm thanh tịnh nơi chính mình mà sống thì đạo nào có xa chi? Chỉ ngay trước mắt. Tập sống, tập tu, xem xét chính mình từng giờ, từng ngày… để rồi hôm nay sẽ tốt hơn hôm qua, để rồi ta là những người đệ tử xứng đáng của Thầy!

Không có Thầy, đời con sẽ sao đây?
Không có Thầy, ai cưu mang khi lầm lỗi?
Không có Thầy, ai dạy đốn giáo này?
Không có Thầy, sao con có ngày nay?
Đã có Thầy, con biết ngay Tâm này
Đã có Thầy, con biết lỗi mình đây
Đã có Thầy, con tu tập từng ngày
Đã có Thầy, con hạnh phúc vui vầy…

Ngẫm nhìn lại một thời đã qua, trong nỗi niềm hoài niệm và tri ân những vị lái đò luôn đưa khách mê lầm sang bến giác, không mỏi mòn, quên mệt nhọc, để cho thế hệ học trò phát triển tương lai. Tuy chúng con đã khép lại tuổi học trò, nhưng sự dạy dỗ của thầy cô làm sao chúng con quên được và là người tu sĩ chúng con lại nặng trĩu thâm ân từ Thầy Tổ trong Thiền môn, một trong bốn ân trọng (ân cha mẹ, ân Thầy Tổ, ân đất nước, ân đàn na thí chủ). Ngày Nhà giáo gợi cho chúng con nhớ đến tinh thần “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đó là truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam, nhắc cho mỗi người tu về trách nhiệm và bổn phận của mình đối với Thầy Tổ. Quả thật “Ân sư nan báo”! Thế nên, chúng con sẽ tu tập cho thật xứng đáng là đệ tử ngoan của Thầy, đúng là Thích tử Như Lai.

Hải Thuần Bảo Hải