Còn mãi một mùa xuân

290
Sư trưởng Như Thanh
(1911 – 1999)

  Mới đó mà đã 20 năm Sư trưởng từ bỏ sắc thân với đại nguyện trở lại hồng trần tiếp Tăng độ chúng. Chúng con Ni chúng hậu sanh, không kịp làm học trò của Sư trưởng, chỉ có thể ôn lại cuộc đời và đạo nghiệp của Người qua từng trang sử, áng thơ hay những ký ức đậm đà về Người qua từng câu chuyện kể của quý Thầy, quý Sư đi trước.

Quý Sư Ni viết về Người như một đóa sen hồng vượt qua khỏi mặt nước với vẻ đẹp cao quý của một bậc giác ngộ. Quý Hòa thượng nói về Sư trưởng như một ngôi sao Bắc Đẩu chỉ đường cho Ni giới Việt Nam. Cả cuộc đời Người là tấm gương cho bao thế hệ học Ni về sở học, sở tu và thực hành sứ mệnh của người sứ giả Như Lai, tiếp truyền mạng mạch Phật pháp. Cũng có lúc ký ức về Người trở về thật nhẹ nhàng không bằng ngôn từ trau chuốt hay những lời tán thán vinh danh, mà bình dị đậm đà trong ký ức thâm trầm về bậc Thầy mẫu mực, nghiêm từ của chúng đệ tử Huê Lâm. Lời dạy của Người không phải chỉ là những lời huấn từ hay quở trách mà ở ngay thân giáo nơi cuộc sống thường nhật của Người trong từng cử chỉ, oai nghi.

Chúng con đọc lại lời dạy của Sư trưởng, không phải chỉ để học cách xếp chữ thành thơ mà còn cảm được đức tâm, đức hạnh và sở ngộ của Người để cùng nhau sách tấn.

Huynh đệ cùng nhau gắng học hành
Lời qua tiếng lại nhớ đừng tranh
Quyết lòng sửa tánh cho thanh tịnh
Xuân đến đời ta đặng tiếng thanh.
(Trích tập thơ Hoa Đạo – Sư trưởng Như Thanh)

Phải chăng thấp thoáng trong từng câu thơ là lời nhắn nhủ của Sư trưởng, hoài mong chúng con “Nội cần khắc niệm chi công, ngoại hoằng bất tránh chi đức” để có thể thấy được mùa Xuân miên viễn trong tánh thanh tịnh của mình mà không phải đợi chờ mùa Xuân của đất trời đến rồi đi theo vòng quay Trái đất. Và phải chăng sự ra đi mãi mãi của Người, thuận lẽ vô thường mới là một lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng con?

Chúng con, hàng Ni hậu học không có phước duyên được chiêm ngưỡng dung nhan Người. Không được nghe, không được học muôn ngàn tế hạnh oai nghi từ nơi Người chỉ dạy, nhưng những khuôn vàng thước ngọc ấy vẫn còn mãi, qua từng lời dạy răn của quý Sư, trong từng câu chuyện kể, qua những tập thơ, dấu bút mà Người còn lưu lại nơi đời, dù Người đã rời xa cõi thế 20 năm qua. Chính những điều giản dị ấy đã khơi dậy trong chúng con ý chí, niềm tin, nghị lực và quyết tâm của một người con gái Đức Phật: “ Bỉ ký trượng phu ngã diệc nhĩ, bất ưng tự khinh nhi thối khuất”.

Chầm chậm Xuân về lòng đất chuyển
Nhạc trời thanh thoát rộn muôn phương
Tâm linh một thoáng bừng giao cảm
Lặng hết bao nhiêu lớp sóng cồn.
                                                                        (Giao Cảm – Sư ông Làng Mai)

Huê Lâm một sớm Xuân, khi những cánh mai vàng cuối cùng còn sót lại rơi xuống, đốt nén hương trầm, tay sen chắp, hướng về Giác linh Sư trưởng thầm nguyện xin tiếp nối hạnh nguyện và bổn hoài của Người, nương theo con đường Giới – Định – Tuệ, mãi tinh cần để xứng đáng là người Trưởng nữ Như Lai. Nhìn lên di ảnh Người, lòng như ấm lại bởi chúng con biết vẫn có một mùa Xuân còn mãi đến muôn đời.

Huệ Quang