Thứ Hai, 23 Tháng Năm 2022
Cảm tác Có một mùa Vu Lan rất khác...

Có một mùa Vu Lan rất khác…

  Boong… boong…..boong….

Tiếng chuông chùa đã điểm, vang vọng trong không gian tĩnh lự như phả vào khoảng sâu thẳm nơi cõi lòng. Tiết trời tháng Bảy se se lạnh, trong cái ánh sáng lờ mờ giao thoa ngày đêm của đất trời, mùi hương trầm thoang thoảng trước án Phật đưa hồn người tu sĩ trẻ vào khoảng mông lung của dòng suy nghĩ….

Việt Nam quê mình dù kiên cường mạnh mẽ mấy nghìn năm nay, nhưng giờ này mảnh đất quê hương mình cũng đã ngả bệnh rồi. Đường sá chẳng còn ồn ào tiếng xe cộ như cái âm thanh vốn có của thị thành. Dịch bệnh kéo dài dai dẳng làm cho nhịp sống vốn tấp nập, nhộn nhịp cũng trở nên trầm lắng. Hai năm trôi qua, với bốn đợt dâng trào Đại dịch như muốn vắt cùng cực của cải lẫn nhân lực của mảnh đất hình chữ S này. Mấy mươi tỉnh thành cuối miền Tổ quốc vốn luôn căng tràn nhựa sống vậy mà giờ đây lại đang dần héo úa. Mỗi ngày trôi qua, báo đài lại đưa tin có thêm hàng chục nghìn ca nhiễm bệnh mới, hàng trăm người chẳng đủ may mắn mà giã biệt cõi đời.

Thời đại công nghệ 4.0, chỉ một cái chạm nhẹ tay thôi cũng có thể nghe thấy tiếng còi xe cứu thương inh ỏi, tiếng bước chân dồn dập, tiếng máy thở réo rắt như thúc giục cuộc chạy đua giữa con người với tử thần. Rồi tất cả kết thúc. Yên ắng, lặng thinh! Có những tiếng thở nhẹ nhõm vì đã giành lại một sinh mạng từ tay thần chết. Nhưng cũng đầy rẫy tiếng khóc vang vọng như xé nát tâm can, tiếng thở dài nặng nề bất lực, đôi tay buông thõng, tấm vải trắng trùm lên. Thêm một sinh mạng nữa trở về cát bụi…

Cũng một cái chạm nhẹ tay thôi, hết thảy những nỗi đau của vùng tâm dịch hiện lên trước mắt. Hàng vạn chiếc xe máy nối đuôi nhau đưa những người con tha phương vượt cả ngàn cây số để trở về với quê hương. Nơi mảnh đất xa hoa lệ thành thị chỉ còn lại sự yên ắng đến quặn lòng. Chưa bao giờ Thành phố giàu bậc nhất ở một đất nước đang phát triển, Bệnh viện lại trở thành vấn đề nhức nhối như thế. Trường học, nhà trẻ, quân khu, nhà văn hóa,… tất cả những nơi nào có thể tập trung đều có thể trở thành Bệnh viện dã chiến, khu cách ly. Hàng trăm giường bệnh xếp san sát nhau, trên người ai cũng chằng chịt máy móc dây nhợ, việc bình thường như thở thôi cũng không còn là dễ dàng. Nơi bệnh viện cũng không còn nổi một phòng trống. Hành lang, ghế đá, thậm chí ngoài sân, cổng Bệnh viện cũng đầy dẫy người nằm. Toàn F0 không thể ra ngoài nhưng Bệnh viện cũng đã oằn mình rồi, đâu còn đủ sức chứa?

Nơi đài hóa thân của Bộ Tư lệnh, từng dãy quan tài xếp nối tiếp. Không kèn trống, không người thân khóc tiễn biệt. Chỉ có những mảnh hồn quạnh quẽ, lạnh lẽo nằm đó. Người ở lại mang cả tang thương, xót xa và cũng ngậm ngùi vì nỗi đau nhân đôi của sanh ly, tử biệt……

Boong….boong… boong….

Tiếng chuông lại vang lên như lời nhẹ nhàng cảnh tỉnh đưa người ta trở về với thực tại. Người tu sĩ trẻ vốn mang trong mình ý chí xuất trần, vốn vui cùng câu kinh tiếng kệ, cơm cháo rau dưa, đạm bạc nâu sồng. Nhưng dòng máu hồng đang sôi sục chảy nơi trái tim và trái tim đó giờ cũng đang rỉ máu, quặn đau vì nỗi đau chung của đồng bào, của nhân loại.
Người tu sĩ ấy vẫn luôn tạc dạ ghi nhớ lời dạy của Đức Thế Tôn về lẽ vô thường của cuộc đời cùng tứ trọng ân không thể quên (ân đất trời, ân đất nước, ân Thầy Tổ, cha mẹ và ân đàn na tín thí). Khi Tổ quốc bình an đã trao tặng Người những năm tháng hạnh phúc được sống đời tu sĩ, được là người con ngoan của Thế Tôn. Nay đất nước vẫy gọi, vậy Người xin tạm gửi lại cà sa nơi cửa Thiền, khoác áo blouse về miền tiền tuyến “chống dịch Covid-19”.
Có lẽ, mùa Vu Lan năm nay chẳng còn vang vọng lời kinh trong trẻo của Người dâng lên Phật, cũng không còn được cài trên tấm cà sa bông hoa màu vàng để biết mình là người hạnh phúc. Nhưng mùa Vu Lan này thật đặc biệt! Rất nhiều tu sĩ mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ, trái tim từ bi và hạnh nguyện phụng sự của đệ tử Phật cất bước về tâm dịch.
Chiếc xe hướng về miền Nam Tổ quốc dần lăn bánh đi xa, Người ngoảnh đầu lại nơi cửa Thiền với một niệm cuối:

“Lạy Phật, con xin đi. Thưa Sư phụ, thưa cha mẹ; con xin được dấn thân để làm tròn hạnh nguyện”.

Văng vẳng xa xa tiếng chuông chùa, rất đỗi bình yên…

Tăng ni sinh Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội làm đơn xung phong tham gia tuyến đầu chống dịch COVID-19.

Sc. Thường Giác

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!