Cô giáo của tôi

140

[:vi]  Tôi nhớ rất rõ mùa thi năm ấy, bởi nó là mùa thi cuối cùng trong đời tôi. Và bọn học trò chúng tôi ai cũng vậy, tất cả đành phải lao vào học say sưa.


Đêm đêm, để chống lại những cơn buồn ngủ tôi thường ra giếng múc những gàu nước thật đầy, dội thẳng từ trên đầu xuống. Sau đó, tôi nằm ngửa mặt lên nhìn trời sao phương Nam sáng choang tha hồ mà mơ mộng. Có khi mơ mình là bác sĩ, đang cầm cây dao phẫu thuật cho bệnh nhân. Khi thì mơ là phi công, nghiêng cánh máy bay để tránh các vì sao. Có lúc lại mơ là thi nhân, đang gân cổ đọc thơ rồi được tặng bao nhiêu là hoa…

Nói vậy thôi, sau những ước mơ, chúng tôi lại lao vào học. Đúng ra là học như điên, bởi chỉ còn 2 tháng nữa là đến kỳ thi. Nói dại mồm… nếu mà thi trượt thì chỉ còn cách chui xuống đất. Nếu không chui được thì đành phải vào chỗ nào đó mà trốn.
Một buổi tối, tôi đang ngồi học bài ở nhà, có tiếng gõ cửa. Tôi ngẩng nhìn, cô giáo Thủy – Chủ nhiệm lớp tôi. Tôi vội đứng phắt dậy:
– Em chào cô ạ.
Cô Thủy cười:
– Cô chào em.
Tôi vội vã mời cô ngồi, rồi chạy đi lấy nước ấm mang lại. Rót nước mời cô, tôi lễ phép cất tiếng:
– Thưa cô, chắc cô có việc gấp cần gặp ba mẹ em? Xin phép cô em đi gọi.
Cô Thủy giơ tay ngăn:
– Không, cô muốn gặp em.
Tôi trố mắt ngạc nhiên. Bởi xưa nay, tôi là học sinh không giỏi, cũng không dốt. Tức là loại trung bình. Tôi cũng không phải là học trò nghịch ngợm hay cá biệt. Nên các thầy cô không bao giờ chú ý tới.
Cô Thủy cầm chén nước nhìn tôi cất tiếng:
– Cô đến đây có việc nhờ em.
Tôi cười lễ phép:
– Thưa cô! Việc gì ạ?
– Em có biết việc bạn Loan không?
– Dạ, em có biết. Nhà bạn nghèo, gồm 5 anh chị em, nên bạn đã bỏ học đi làm công nhân cạo mủ cao su.
– Cô muốn nhờ em mai đưa cô đi tìm Loan. Bởi em là một chàng trai khỏe mạnh, có thể bảo vệ cô trên đường đi. Cô đã có địa chỉ nơi Loan làm việc. Đó là một nông trường cao su.
– Thưa cô, em sẵn sàng.
Sáng hôm sau, tôi hộ tống cô đi hai tuyến xe mới đến nông trường cao su, nơi Loan ở. Đến nơi đã 3 giờ chiều. Để đến được đội sản xuất nơi Loan làm việc, phải đi tiếp 15 cây số nữa. Tôi và cô giáo lại phải đi xuyên qua những vườn cao su bạt ngàn. Sáu giờ chiều mới đến được dãy nhà tập thể công nhân nữ của đội sản xuất của Loan. Chúng tôi đang hỏi thăm, Loan chạy ra ôm chầm lấy cô giáo mừng rỡ:
– Thưa cô, cô đến thăm em ạ?
Cô giáo nắm tay Loan, khẽ nói:
– Sao em bỏ học mà không báo cho cô biết?
Loan cúi mặt:
– Cô biết đó, nhà em nghèo lắm. Ba má không đủ sức nuôi em nữa. Em phải đi làm tự kiếm sống.
– Cô biết chứ. Chỉ còn hai tháng nữa là đến mùa thi rồi. Em học giỏi nhất trường mà bỏ học, các thầy cô tiếc lắm. Và cô cảm thấy mình có lỗi với em. Cô đến đây để bảo em về học tiếp. Em đừng lo, cô đã xin phép ba mẹ cho em được ở cùng với cô. Cô sẽ nuôi em.
Loan vân vê gấu áo:
– Thưa cô, em ở đây cũng vui lắm, và công việc cạo mủ cao su cũng không vất vả lắm đâu, cô cho em ở lại.
Bỗng cô Thủy sầm mặt giọng nghiêm khắc:
– Không được. Em không nghĩ đến ngày mai sao. Em chính là ước mơ của cô. Nếu có điều kiện thì một ngày cũng phải học. Đi vào nhà lấy ngay quần áo. Lên xin phép Ban Chỉ huy nông trường rồi về với cô.

Chúng tôi lại đi bộ băng qua những vườn cao su bạt ngàn về thị xã. Hôm đó, vừa đói vừa mệt nhưng chúng tôi rất vui. Đến thị xã thì hết xe đò về thành phố. Chúng tôi phải tá túc ở nhà người quen. Cô giáo dắt chúng tôi đi ăn cơm hàng và cho chúng tôi ăn những que kem lạnh buốt.

Sau hôm đó, tôi thấy Loan ở với cô giáo và đứa con trai tại khu nhà tập thể của trường. Loan đã thi đỗ Phổ thông và Đại học với số điểm rất cao. Loan là một số rất ít người của tỉnh đủ điểm đi học nước ngoài.

Khi tôi và cô giáo tiễn Loan ra phi trường Tân Sơn Nhất để ra học nước ngoài, tôi thấy Loan gục đầu vào tay cô khóc mãi…

* * *

Hai mươi năm sau, khi tóc đã có những sợi bạc, tôi mới có dịp về thăm lại ngôi trường cũ. Ngôi trường bây giờ đã khác xưa. Đó là khu nhà hai tầng sang trọng cửa kính bóng lộn. Hỏi thăm những cô cậu học trò, tôi được biết cô Thủy đã về hưu. Tìm đến nhà, tôi thấy cô đang ngồi đọc sách. Cô Thủy ngỡ ngàng, mãi mới nhận ra cậu học trò cũ. Ngồi nói chuyện một lúc, tôi cất tiếng khẽ hỏi:
– Thưa cô, từ ngày đi đến giờ, bạn Loan có về thăm cô lần nào không?

Cô Thủy lắc đầu:
– Từ lúc cô tiễn Loan lên máy bay, không nhận được tin tức gì nữa. Cô có đến nhà hỏi thăm nhưng cả gia đình Loan đã di chuyển lên Lâm Đồng ở. Chắc Loan học xong và nhận công tác ở xa lắm. Nếu ở gần, thế nào nó cũng về thăm cô.

Tôi cười vui, buột miệng:
– Em vừa gặp Loan ở Sài Gòn hồi năm ngoái. Hiện nay, bạn ấy đã thành bác sĩ và có phòng mạch tư. Loan đã lấy chồng và có hai cậu con trai. Nếu cô muốn em sẽ chở cô đi thăm.
Cô giáo đột nhiên yên lặng. Không gian tự nhiên im phăng phắc. Một lúc sau mới nghe thấy tiếng cô nói:
– Thôi em ạ, Loan đã thành một con chim đủ lông đủ cánh. Loan không cần đến cô nữa.
Tự nhiên, tôi cúi mặt như người có lỗi. Tôi lúng túng xin phép cô ra về. Ra đến cửa, cô nắm lấy tay tôi nói khẽ:
– Cô hiểu ngành nghề của cô bao giờ cũng vậy, khách đi đò ai nhớ người chèo đò… Cô rất cảm ơn em.

Tôi chào cô ra về. Bất giác tôi quay lại, thấy gió lồng lộng thổi qua mái tóc pha sương của cô. Sao gió chiều nay lạnh thế?

Vũ Huyền Đam

[:]