Có gì trong một cái tên không câu chuyện về sự giác ngộ

14

Cái thuở “dấu hỏi” cỏn chễm chệ uy nghi trên “mỏ ác” của con  thì âm từ “Ma Đăng Già” vẫn luôn bồng bềnh từ những thân hữu xung quanh… Và không biết thời khắc trọng đại nào mà con đã nẳm lòng câu chuyện đầy bí hiểm và tuyệt mật nhưng lại gần gũi trong đời xuất gia của ngưởi viết. Vì vậy, người viết sưu tầm và ghi chép lại câu chuyện này với mong muốn truyền đi thông điệp về sự giác ngộ, từ bỏ những cám dỗ chốn hồng trần, tinh tiến trên bước đường tu tập,

Thật ngạc nhiên làm sao khi ai đó đã nói với ai kia

Chị thấy không?

Thấy gì?

Ma Đăng Già kia

Đâu … đâu

Và con cũng dõi theo “nhất dương chỉ” để được ngắm dung nhan của nàng “Ma”. Ồ, sao lạ quá! Cô ấy là Phật tử mà con đã biết mừ… sao bây giờ lại là… ma rổi, rổi cứ thế từng điệp khúc được lặp lại trong con: kìa Ma Đằng Già”!

Thời gian qua, con không còn lạ lẫm gì với ngôn từ ấy mà khi nói ai cũng ra vẻ tràn trề bí mật, vô cùng trầm trọng và mặc nhiên con thôi không còn thắc mắc tại sao trên thế nhân này có lắm lắm đồng danh “Ma Đằng Già” như thế. Rồi một ngày khi không còn ngồi trong hàng ghế dự bị mà được làm người xuất gia chính thức. Có đôi lúc không mặn mà với thời công phu khuya thông qua thần chú Lăng Nghiêm. Con lập tức bị thầy Bổn sư giáo huấn là không tinh tấn công phu, tụng Lăng Nghiêm có ngày bị “Ma Đằng Già” bắt hay bị “Ma Đằng Già” đeo là tiêu tùng. Lúc ấy, dù hết sức lằng nghe hay có đọc chú con hoàn toàn không hiểu gì hết, chỉ biết là phải nằm lòng Chú này vì rất quan trọng. Nếu không sẽ “tiêu tùng” khi không nghe lời dạy (thật ra lúc ấy thật sự con cũng chưa lãnh hội được trọn vẹn của từ đó, thế nhưng nhìn vẻ mặt đầy uy nghiêm của bậc giáo dưỡng nên con đã học thuộc).

Sợ thầy phạt, sợ… sợ đủ thứ nhưng mà sợ “Ma Đăng Gìa” bắt thật lòng, lúc bấy giờ con chưa sợ vì đã không ít lần tận mắt chứng kiến, không những thế còn có đôi lần gặp trực tiếp “Ma Đăng Già”… rồi tiếp chuyện, thấy cũng dễ thương lắm (“Ma Đăng Già”) đâu có ba đầu sáu tay… hay như Bà Chằn, Ông Kẹ đâu mà sợ).

Rồi, một hôm con sáo nhỏ đã rời hè sang thu… câu chuyện năm nào giờ tươi mới. khi trong gió thoảng đưa tin, nhìn kìa:

Chị thầy chùa! Lúc ấy con tim mình rộn rã những buồn đau. Hoặc lắm lúc có kẻ nhiệt tình quá đỗi đã điểm xuyết ngay nơi bản mặt làm như sợ lộn với ai vậy”.

Này ! Thầy chùa nấu canh chua ba bữa cũng còn chua… Ôi chao. Giây phút ấy toàn thể “Hội chúng” trong thân tâm con chua thật là chua… chua không phải có ba bữa đâu mà là một dãy số dài dến vô cực chua. Lúc  đó, nhìn đâu cũng thấy lung linh bóng hình chua. Con chợt sững lòng nhận ra bài học năm xưa:

Có gì trong một cái tên không?
Cái mà ta gọi đóa hoa hổng
Dủ rằng bất cứ tên gì khác
Vẫn tỏa mùi hương ngát dịu lòng
Phật tử Nguyễn Tâm- Trần Phương Lan

Vọng khởi không chỉ chừng ấy, vang xa tít mù khơi. Dù những sát na ngôn ngữ “Ma Đăng Già” vô tình kia hay hữu ý nhưng đã kích hoạt trong con những chủng tử đậm chất si mê trùng điệp.Thế là con “hồn nhiên” khuếch tán câu nói ngày xửa, ngày xưa mà con đã từng được dự vào một cách nhiệt tình, không e dè, suy xét… lại cỏn không ít lần truyền cảm hứng ngờ nghệnh ấy cho thân hữu gần xa. Em biết không em! Thầy A… tiêu diêu rồi, đã bị “Ma Đằng Già” bắt rổi

Giây phút này,  con nghiên mình kính lễ sám hối Tôn giả “Ma Đăng Già” – vị thánh Ni trác tuyệt mà kẻ phàm vụn vại này đã nghìn lần lầm lẫn về Người. Tôn giả đâu có dung “Mỹ nhân kế ” để làm khổ ai đâu. Vậy mà kẻ đêm mộng chưa thỏa chí bình sinh lại xin thêm được mộng ngày, cứ hồn nhiên dán nhãn hiệu “bất chân” lên trang diễm tuyệt của bậc Thánh. Cúi xin Người lượng thứ.

Xin nguyện sự sai lầm này xóa vĩnh viễn (permanently delete), xóa không phục hồi (delete does not recover) trong con.

Ngưỡng bạch Ngài. Khi thấm được câu nói huyên náo, huyền nhiệm từ Tôn giả Anan: “Tôi xin nước, chứ nào xin giai cấp”. ngay sát na thật tại đó, lăng vân hạo khí trong hình hài nhi nữ bên dòng nước mát trong ngọt ban mai xứ Ấn đã tạc nên kỳ tích… Vào nhà Như Lai, khoác y Như Lai, ngồi tòa Như Lai … từ Ngài.

         Tác hữu sa trần sa hữu
Vi không nhất thiết không
Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không
Đạo Hạnh thiền sư

Nếu không có “diệu tâm” thì làm sao khi nghe “mỹ từ, chân ý” từ Tôn giả A Nan mà Người dã buông hết vốn liếng phàm trần. Qua chừng  ấy năm thường tình mà trực thẳng tinh xá để hội kiến Như Lai (gặp được Thế Tôn nào đâu dễ) lại còn nghe và hiểu được lời Thế Tôn.

Thế là:

Nỗi buồn không phủi cũng rơi
Niềm vui thư thái cười tươi với mình
                                                              Sư Giới Đức

Để rồi tử đó trên bầu trời tuệ giác
Một sao khuê rực sáng
Một Long nữ dũng khí oai nghiêm
Một tiếng sét xóa tan nghi lầm về giới tính và thân thế
Một minh chứng “”Tất cả chúng sinh dều có Phật tánh và có thể thành Phật”

Một sự khích lệ sống động chân thành đối với hàng Ni lưu… “Bỉ ký trượng phu ngã diệc dĩ .”

Kính lễ Tôn giả Ma Đăng Già! Vị Thánh Ni đầu tiên mà con hữu duyên được biết tôn hiệu của Ngài khi tuỗi còn ấu thơ.

Đôi dòng kẻ ngu phu chưa từng uống một giọt rượu nào, thế mà đã say, say triền mien, chừ chợt nhận ra. Cúi xin Tôn giả chứng tri cho con, chớ có lầm mình và lầm người. xin hóa thân người trong muôn trùng cõi nhớ nhắc nhở, dạy dỗ con: “Chớ nhận cảnh làm mình ”

Thanh tịnh cũng bởi ta
Nhiễm ô cũng bởi ta

Không ai có thể làm ta thanh tịnh hay nhiễm ô
Chỉ có ta lảm cho ta thnh tịnh hay nhiễm ô
                                                                     Kinh Pháp Cú

Đức Phật đã độ hóa cho một cô gái giai cấp hạ tiện, diều này rất nghiêm trọng trong xã hội phân biệt giai cấp khá nặng nè, gây nên những chỉ trích, phản đối. Tuy nhiên, bên trong ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, truyền đi thông điệp của Đức Thế Tôn là mọi người đều bình đẳng, tất cả người xuất gia đều là Thích tử. Do đó, tất cả Tăng Ni cần ra sức tu tập, diệt bỏ ngủ dục để đạo hạnh tăng trưởng, có thể độ hóa chúng sinh. Chính sự giáo hóa khẩn thiết của Đức Phật, cuối cùng đã thấm đọng vào tâm hồn mẫn cảm của “Ma Đăng Già”, nàng thức tỉnh và thành một bậc tỳ kheo Ni mẫu mực

Thích Nữ Hạnh Nhã (Ni giới Tiền GiangTiếp bước tiền nhân Phát huy chánh pháp)