Có cha trong đời

8

  Cũng như bao người cha khác, cha tôi thường ít nói hơn mẹ. Cuộc đời thật nghiệt ngã bất công với cha bởi mẹ sớm từ giã cha con chúng tôi lúc đứa em út của tôi vừa tròn 6 tháng tuổi để lại cho cha nỗi buồn đau cô quạnh với 3 đứa con nhỏ dại.

Tôi chưa một lần bị đòn đau của cha mà sao vẫn có kỷ niệm “đòn đau nhớ đời”. Đó là lần đi chơi với bạn bè nhân dịp kết thúc năm học. Tuổi trẻ ham vui, chúng tôi quên cả thời gian, lúc nhớ đến chuyện về thì giật mình hoảng hốt… đã 11 giờ đêm rồi.

Tôi vừa đạp xe vừa nghĩ ngợi lung tung. Đêm khuya đường vắng, đường phố chìm vào giấc ngủ im lìm càng làm tôi lo âu hơn. Về đến nhà, tôi do dự rồi rón rén dựng xe lên thềm thì thật bất ngờ cửa mở. Cha không một lời la mắng, chỉ ra hiệu dắt xe vào nhà. Điều ngạc nhiên hơn nữa, cha lại lặng lẽ đi ngủ. Vào phòng, nằm xuống rồi mà tôi chưa hết nỗi bàng hoàng day dứt rồi tôi cũng ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Cho đến khi bàn tay ấm áp của cha lay nhẹ đánh thức tôi dậy, tôi mới biết lần đầu tiên ông nhầm lẫn vì hôm nay là ngày nghỉ thường lệ cha để các con ngủ trễ hơn. Bừng tỉnh dậy thấy ánh mắt hoe đỏ mệt mỏi của cha tôi hiểu ngay là đêm qua cha đã thao thức, trằn trọc buồn phiền vì tôi. Không nén được cảm xúc tôi đã khóc nức nở bởi thương quá tấm lòng độ lượng của cha.

Có một lần em tôi học tập xao lãng, lại sống hơi ích kỷ, cha bảo: “Muốn nên người phải học sống thiện và sống có nhân cách”. Cha tôi đọc câu danh ngôn: “Khi con sinh ra, mọi người xung quanh đều cười, chỉ riêng có mình con khóc. Vậy con phải sống sao để khi con mất đi, mọi người xung quanh đều khóc chỉ riêng con mỉm cười nơi chín suối”. Triết lý sống ấy thấm dần và không ít lần nhắc nhở anh em chúng tôi mỗi khi khó khăn, vấp ngã.

Giáo dục con cái qua các ngôn từ mang tính đạo lý, qua những lời hay ý đẹp là việc bình thường của nhiều bậc cha mẹ. Riêng với cha tôi, tôi thầm tự hỏi: Cha cũng chỉ có đôi bàn tay sao vừa nuôi, vừa dạy con mà cha có đủ trình độ, thời gian và nghị lực để có thể nhẫn nại uốn nắn anh em chúng tôi, những đứa trẻ con chưa đủ khôn lớn.

Theo thời gian, chúng tôi lớn dần như những cánh chim bay đi các phương trời xa. Đến bây giờ đời sống đã khá hơn, ăn uống nhiều lúc còn lãng phí, đôi khi nghĩ đến bữa cơm đạm bạc của cha ngày xưa mà lòng tôi không khỏi xót xa ngậm ngùi.

Tuổi thơ của chúng con trôi đi êm ả trong vòng tay âu yếm che chở của cha. Có mấy ai biết rằng: Để có giấc ngủ bình yên cho chúng con cha đã hằng đêm lặng lẽ đi găng từng chiếc mùng, đắp lại từng cái mền cho chúng con ấm áp. Vào một đêm đông giá lạnh, thật bất hạnh, cha đã bị té khi lọ mọ leo lên gác giăng lại chiếc mùng cho đứa em của tôi. Ôm chặt lấy cha, tôi nức nở nghẹn ngào. Cha ơi! Việc đó đâu có còn là việc của cha, đã nhiều lần con cản ngăn cha nhưng nào có được… Nằm một chỗ bất động, cha rất đau đớn nhưng vẫn không một lời rên la cho đến ngày cha trút hơi thở cuối cùng trong niềm thương đau vô vàn của chúng con. Cha ra đi thanh thản tựa như đang trong giấc ngủ. Đâu đó vang lên lời ca: “Cha yêu ơi, con nhớ không quên, ngày đó khi con thơ khôn lớn bên cha từng ngày, giờ còn đâu nữa ngọt ngào thơ ấu, cuộc đời ai biết đến ngày mai… “.

Vũ Huyền Đam