Chuyện trong cửa chùa

196

  Mỗi sáng, công việc của tôi là ra trước giảng đường ngồi trực, gọi một cách trang trọng là làm Tri khách. À! Làm Tri khách thì có gì đặc biệt đâu. Chỉ là ngồi đó nhìn khách ra vào, ngày được dăm ba người đến lạy Phật, ngày chẳng có ai và cũng để ngăn họ đừng đi lung tung quanh chùa trong mùa dịch bệnh. Chỉ có vậy thôi.

Những người mà tôi vẫn gặp mỗi sáng là Đại chúng. Đại chúng đối với Sư bác già này cũng rất kính trọng, rất quý mến, thường vui vẻ chuyện trò và khi bác có chuyện cần thì ai cũng sẵn lòng giúp đỡ. Tôi cũng rất thương và xem mọi người như em cháu của mình. Chuyện bên trong cửa chùa mỗi ngày đều bình lặng trôi qua như thế. Bao lớp học Ni đến rồi đi vẫn vậy. Việc ai nấy làm, chỉ đến khi có Phật sự chung, cùng nhau chia sẻ, cùng nhau gánh vác.
Sáng nay, tôi ra ngồi nhìn Đại chúng thân yêu của mình từ trên lầu bước xuống, từ tầng hầm đi lên trong chiếc áo nhật bình dịu dàng như tia nắng ban mai vừa chớm hiện. Các em đi học, đi thi, hay đi công chuyện gì đó, ai cũng có mục đích của mình nên không ai nhìn thấy tôi ngồi yên lặng bên góc hiên chùa. Không tiếng chào hỏi. Không cái gật đầu. Mọi người cứ mặc nhiên đi ra đi vào, coi người đang ngồi kia chỉ là một tượng sáp vô hình… như có mà cũng như không.

Chư Ni tại Tổ đình phần nhiều đang theo học các lớp Sơ cấp, Trung cấp và Giảng sư trong thành phố, có cô vừa mới thọ Sa-di-ni, Thức-xoa-ma-na vài tháng trước. Vì còn nhỏ nên các em được thầy tổ cùng chư Giáo thọ dạy tường tận về oai nghi lễ nghĩa của người xuất gia từ khi mới vào chùa. Vì là chúng nhỏ… nên mỗi việc làm, mỗi cử chỉ đi đứng nói năng… các em luôn biết giữ lễ độ với quý Sư cũng như các bậc đàn chị đi trước. Vậy thì hà cớ gì hôm nay Đại chúng lại không nhớ đến bài học sơ đẳng vốn đã nằm lòng ấy.

Dù có chút ưu tư suy ngẫm, song tôi cũng hiểu và thông cảm cho chúng trẻ thời nay. Hơn nữa, lúc này đang mùa thi cử, có em học hai chương trình trường đạo lẫn trường đời, nên tâm trí lúc nào cũng nhớ tới kinh sách bài vở; lại thêm mấy bữa nay mưa bão dồn dập, thời tiết thay đổi bất thường, mấy cô nhỏ nhà ta thì mãi vội đi vội về cho kịp giờ lên lớp cũng như thời khóa tu niệm chấp tác tại bổn tự. Và cũng vì quá gần gũi, quá thân tình, nên lẽ thường hay phát sanh tánh lơ là ỷ lại. Còn suy nghĩ sâu xa hơn nữa… hẳn là do học quá nhiều, hiểu biết quá nhiều cũng khiến con người ta bị chi phối bởi những việc to lớn hơn, vĩ đại hơn mà quên mất những điều rất nhỏ nhặt, rất bình thường trong sinh hoạt hàng ngày.
“Cung kính lễ độ với người trên, yêu thương từ ái với người dưới”. Điều căn bản đó nằm trong phần “Oai nghi tế hạnh” mà người mới vào chùa tập sự đều biết qua. Giữ gìn oai nghi là chúng ta tự trang nghiêm bản thân mình. Thân tướng trang nghiêm thì tâm ý hòa nhã, mỗi lời nói mỗi cử chỉ đều thể hiện đức tánh khiêm cung từ tốn. Đó chính là tác phong đạo đức của một bực xuất thế mà Đại chúng gần xa đều muốn quay về nương tựa.

Chỉ là vài dòng tâm trạng để chia sẻ chứ chẳng có ý phiền lòng hay trách cứ gì. Một cây gai nhỏ làm tay ta nhói đau nhưng không vì thế, mà đi nhổ cả khu vườn xanh đang chớm nụ. Bởi đó là một thế hệ Ni trẻ sinh ra và trưởng thành khi đất nước đã thanh bình, xã hội đang phát triển, cuộc sống đủ đầy, học vấn tương lai rạng rỡ. Vậy mà các vị đã lìa bỏ tất cả mọi nhu cầu tiện nghi vật chất, để vui sống đời xuất gia thanh đạm không son phấn điểm tô, không thời trang sắc màu quyến rũ, không danh vọng bạc tiền, cũng không thể hưởng thụ những món ngon vật lạ đầy sức hấp dẫn lôi cuốn. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ cho người người nhìn vào phải cúi đầu ngưỡng mộ.

Chọn con đường xuất gia là chúng ta đang đắp trên mình chiếc y màu giải thoát thay cho áo quần lụa gấm cao sang; giữ oai nghi phẩm hạnh như giữ lấy những món hàng trang sức quý giá và thọ trì kinh điển giới luật là những món ăn tinh thần đầy chất vị thanh tao mà quý vị luôn được thưởng thức trong suốt cuộc đời tu học dấn thân. Để rồi sau này trên mọi nẻo đường tiếp bước, chúng ta có đi đâu về đâu thì những bài học vỡ lòng, những tư lương góp nhặt từ thuở sơ tâm, dù chỉ là đóm lửa nhỏ nhưng vẫn đủ sức chiếu sáng cả vùng trời mênh mông rộng lớn.

… Mùa mưa bão vừa đi qua, bầu trời ngày cuối thu trải dài những tia nắng vàng ấm áp. Một ngày nữa bắt đầu cùng với lời nhắn nhủ chân tình gởi đến tất cả… là dù thế cuộc có xoay vần biến đổi thì hình ảnh người con gái Đức Như Lai trong thời đại mới… vẫn sáng mãi trong niềm tin cùng sự kỳ vọng của muôn người.

Lam Khê