Chiếc xe Cub của Ba

954

 Ba từ quê điện lên rổn rảng bảo: “Con coi có chiếc xe Cub nào cũ cũ mua cho Ba một chiếc chạy đi đây đi đó. Đi xe đạp hoài mỏi chân lắm. Tranh thủ sớm sớm nghe hông. Nay Ba giữ chức Chi Hội trưởng Hội Cựu chiến binh, đi họp nhiều lắm”. Cuộc trò chuyện của hai cha con chỉ diễn ra một phút vì có vẻ như Ba bận rộn lắm. Tôi buông điện thoại xuống mà lòng hoang mang. Thật ra chuyện mua một chiếc xe Cub cho Ba không là vấn đề. Tôi có người quen chuyên mua bán xe, đặc biệt là xe cũ của Nhật, giá cả thì không đáng là bao. Lo ở chỗ Ba tôi đã già, cao tuổi, đường sá thì đông đúc, sợ ông cụ không vững tay lái thì nguy. Dù xe Cub có phân khối nhỏ, không cần bằng lái, nhưng nó vẫn là xe gắn máy.

Nói về vấn đề tay lái thì có khi Ba chạy cừ còn hơn tôi. Thời trai trẻ, chưa có loại xe nào mà ông không chạy qua. Sau giải phóng, Ba phục viên về quê làm ruộng. Lúc ấy ở xã có mời Ba về làm việc, nhưng Ba từ chối vì muốn an thú điền viên, hạnh phúc bên vợ con. Rồi có người bạn thời còn ở Cục Hậu cần mang tặng Ba chiếc xe Cub. Ông ấy giờ đã thăng chức, muốn đền đáp ơn Ba đã cứu mạng ông thời chiến nên mang món quà đắt tiền biếu cho Ba làm phương tiện đi lại. Dù từ chối nhưng ông bạn nài nỉ mãi nên Ba buộc phải nhận lấy. Thời ấy có chiếc xe đạp đã oách huống hồ gì là xe gắn máy. Chiếc Cub của hãng Honda Nhật trở thành tâm điểm của cả xóm. Tuy nhiên, Ba chỉ dùng chiếc xe Cub làm phương tiện chở mẹ đi chợ, đi đám tiệc, ngoài ra thì đắp chiếu vì sợ hư hỏng. Nhưng rồi, vì việc làm ăn khó khăn, Ba buộc lòng phải bán xe để mẹ trả nợ. Chiếc xe đạp cũ kỹ nằm trong góc nhà giờ lại được ưu ái như xưa.

Tôi biết Ba rất thích một chiếc xe gắn máy để làm phương tiện đi lại, đặc biệt là xe cũ, bền như xe Cub. Nhìn thấy những ông bạn già trong Hội Cựu chiến binh đều đã “lên đời” với Air Blade, Nouvo, Dream, hỏi sao Ba không mặc cảm. Mặt khác, mỗi lần đi họp, Ba phải đạp xe hàng chục cây số rất mệt đôi chân và ảnh hưởng cả sức khỏe ở tuổi xế chiều. Đã vậy giờ Ba đã là Chi Hội trưởng Hội Cựu chiến binh tất nhiên phải chạy đôn chạy đáo nhiều hơn, nếu đi xe đạp hoài chịu sao thấu. Thật ra, tôi cũng nghĩ đến chuyện mua cho Ba một chiếc xe gắn máy từ lâu nhưng còn do dự. Bởi Ba tôi ngoài nhiều ưu điểm ra còn mắc một khuyết điểm khiến cả nhà lo lắng: ăn nhậu. Một khi Ba ngồi bàn nhậu là không còn nghĩ đến chuyện gì khác ngoài việc uống cho say bí tỉ. Nhiều lần Ba “lên bờ xuống ruộng” vì quá chén với bạn bè. Xe đạp nằm ngoài bờ đê, điện thoại di động lăn lóc trên bờ cỏ. Thậm chí nhiều lần ông cụ còn lọt ao vì nhìn cầu khỉ mà tưởng bê tông. Cũng may những lần ấy đều chẳng sao vì sông cạn, nhà san sát nhau nên hàng xóm thấy thế chạy ra đỡ dậy. Nhưng tật ấy chẳng bao giờ ba từ bỏ. Vì vậy mà tôi sợ khi Ba lái xe gắn máy trong tình trạng say xỉn.

Trần Minh Thi