Chiếc khăn của Thầy

1118

 Căn cứ Tỳ Ni Luật tạng, hàng năm chư Tăng, Ni, đều phải có ba tháng tập trung tại một trụ xứ An cư kiết Hạ, thúc liễm thân tâm, cùng nhau tu học, trau giồi Tam Vô lậu học.
Hồi tưởng lại mùa An cư năm 2013, con được nghe giảng bộ kinh Hiền Ngu nói về nhân địa tu hành của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cùng chư vị Bồ tát, các Thánh A la hán từ quá khứ đến hiện tại.

Bây giờ là những ngày tháng bảy, mùa Vu Lan Báo hiếu. Hình ảnh Tôn giả A Nan cùng các vị Thánh Tăng quây quần xung quanh Đức Phật nghe chỉ dạy các pháp tu hành. Các câu chuyện kể về tiền thân của Đức Phật, từ việc xả thân cầu pháp như các vua Kiền Sà Ni Yết Nê, Tỳ Lăng Yết Lê,… thực hành hạnh bố thí và nhẫn nhục như Thái tử Ma Ha Tát Đỏa, vua Khoái Mục,… trì giới như Châu Lợi Bàn Đặc,… Bộ kinh Hiền Ngu gồm 3 tập, 47 phẩm, 9 quyển, ngay phẩm đầu đã nói rõ về: “Tôn quý không gì tôn quý bằng đạo, đẹp đẽ không gì đẹp đẽ bằng đức”. Tháng bảy, tháng của Mục Liên tìm mẹ, kinh Vu Lan chúng con được đọc tụng và nghe giảng, chuyện của hơn hai nghìn năm trước róc rách chảy về nhân gian thấm đượm tình người. Nhưng có những chuyện thật gần, đến với con bất chợt như cơn mưa phùn đầu xuân, mà thấm đậm vào đất tâm, để mãi mãi trở thành chuyện ngàn năm, khiến cho con nhớ về Thầy rất nhiều.

Cũng những chiều tháng bảy như thế này, Thầy đã kể cho con nghe… Thầy xuất thân trong một gia đình Nho giáo ở làng Lương Sử – Hà Nội. Thân phụ Thầy là một vị quan nhỏ, thân huynh trưởng của Thầy là quan Tuần phủ, Thầy được mẹ dắt đi lễ chùa từ lúc còn rất nhỏ, và từ khi đã bén mùi Thiền, xuất gia đầu Phật lúc 8 tuổi.

Hồi đó, chùa có ba Thầy trò, trên con có một Sư huynh, mỗi buổi tối sau một ngày chấp tác và thời khóa công phu, huynh đệ chúng con lại được quây quần bên Thầy, được nghe Thầy chỉ dạy và kể cho chúng con nghe những câu chuyện và bài học ý nghĩa về việc tu hành.
Vào một buổi chiều mưa tháng bảy, con được Thầy gọi vào phòng đưa cho một chiếc khăn lau và bảo con lau dọn phòng, sau một hồi hạ thủ công phu, mọi thứ trong phòng Thầy đã được con lau sạch sẽ, nhưng duy chỉ có áng kinh nơi Thầy thường lễ Phật thời khóa công phu khuya, mặc dù con đã lau sạch, nhưng không hiểu sao Thầy vẫn nói con lau lại, khi Thầy dạy con vẫn y giáo phụng hành, lau đi lau lại cho tới lần thứ 17 con mới biết được rằng mình chưa dọn ngăn kéo của áng kinh.

hĩ tự trách sao mình đần quá đi! Có thế mà mãi mới nghĩ ra, ờ mà sao Thầy mình lại có thể chịu đựng được tính khờ này của mình như thế cơ chứ!

Đang thả hồn chạy theo dòng tư tưởng đó, bỗng nhiên bàn tay ấm áp của Thầy cầm lấy tay con và cùng chung một chiếc khăn lau, Thầy ôn tồn nói: Con hãy quan sát cái khăn lau này, dù con lau chỗ nào nó cũng tùy thuận, đặc biệt về con, con đã có sự nhẫn nại rất tốt. Và Thầy dạy tiếp: Trong cuộc sống này, nếu ai biết sống tùy thuận, nhẫn nhục là người đó biết đem lại sự an vui cho mình và cho người.

Sống hạnh nhẫn nhục như thế nào?

1. Người ta đánh, mắng mình, mình không đánh mắng lại. Đó là hạnh nhẫn nhục.

2. Người ta nói dối, không thật, nhưng mình không nên chỉnh sửa sai điều đó, vì chỉnh sửa lại những điều lỗi của người ta, người ta sẽ xấu hổ rồi sinh oán thù mà gây ra ác nghiệp. Như thế, vì thương người mà ta thực hành hạnh nhẫn nhục.

3. Người ta chê bai nói xấu mình, dùng những lời thô lỗ đối với mình. Mình không chê bai nói xấu và dùng những lời thô lỗ với người. Đó là hạnh nhẫn nhục.

4. Người ta tranh luận hơn thua với mình thì mình nên tránh không nên tranh luận hơn thua với họ. Đó là hạnh nhẫn nhục.

5. Trong khi ăn uống không khen vị này ngon, không chê món kia dở. Đó là hạnh nhẫn nhục.

Thế nào là đức tùy thuận?

Tùy thuận tức bằng lòng, là một đức hạnh xả tâm cao nhất trong Phật giáo, vì có bằng lòng thì tâm mới có an vui. Bằng lòng tức là trong tâm vui vẻ hoan hỷ chứ không phải chỉ bằng mặt mà không bằng lòng. Bằng lòng ở đây là vui lòng chấp nhận mọi ý kiến cũng như việc làm của mình và của người khác, trong lòng hoan lạc không có chút chướng ngại gì. Một người nếu luôn giữ được tâm bằng lòng thì người ấy sống không có chút gì đau khổ trong tâm. Người thực hành được đức hạnh nhẫn nhục, tùy thuận thì người ấy sống ở đâu cũng không còn bị những ác pháp làm đau khổ, không còn bị các chướng ngại pháp làm đau khổ. Bởi vì người đó sống biết bỏ cái bản ngã tự cao tự đại, bỏ đi thói quen luôn cho mình là đúng, luôn thấy mình hơn người nên thích bảo vệ ý kiến của mình, xem thường ý kiến, lời nói và việc làm của người khác. Con người đa phần là bị kẹt vào cái tôi, cái bản ngã này mà đánh mất lòng yêu thương. Ai sống biết diệt bỏ bản ngã thì sẽ biết sống yêu thương, biết sống đem niềm vui, hạnh phúc đến cho mọi người.

Lời dạy của Thầy chỉ chân phương tưởng chừng như đơn giản, bởi thông thường có mấy ai để ý đến giá trị của chiếc khăn lau. Nhưng đối với con, khi được Thầy khai thị, từ ngày đó, nay được nghe giảng bộ kinh Hiền Ngu, con đã đạt được pháp hỷ, pháp lạc, tự con cảm thấy mình rất an vui và hạnh phúc trong ánh từ quang của Chư Phật và tình thương yêu vô bờ của Thầy.

Kính bạch Thầy! Tuy rằng hiện tại chúng con không còn được ở bên Thầy, Thầy đã ra đi vào cõi Niết Bàn. Nhưng chiếc khăn lau của Thầy và bài học vô giá mà Thầy đã tận tình chỉ dạy là hành trang nâng cho con vững bước trên con đường tu tập suốt cả cuộc đời này.
Câu chuyện con vừa kể chỉ là ký ức, giống như một giấc mộng trong vô vàn giấc mộng trường của nhân sinh trên cõi thế gian này, Thầy đã đi xa, giống như một áng mây điểm xuyết trên bầu trời không gian lặng thênh thang. Những bài kinh Đại thừa, Thượng thừa, Tối thượng thừa mà chư Tôn đức đã giảng đã được kết tập hết rồi. Còn lại là những thoáng qua đâu đó trong cuộc đời giả tạm, mà hôm nay con viết lại đôi dòng. Chỉ có Thầy và chúng con mà mây Hiếu hạnh ngưng tụ đọng lại thành mưa, rơi xuống trần gian một cái tâm son sắt một màu.

Câu chuyện tháng bảy, câu chuyện của ngàn năm. Biết đâu rằng trong đó có câu chuyện con kể hôm nay. Nhân duyên hạnh ngộ sẽ làm hồi sinh bừng tỉnh những trái tim vô tình quên mất công đức sinh thành dưỡng dục. Chúng con xin cung kính thắp nén tâm hương dâng lên hai đấng sinh thành, nguyện đem công đức tu hành hồi hướng về phụ mẫu nhiều đời, mẹ cha mãi mãi là hai vị Phật trong đời chúng con.

Còn Thầy, bậc Ân sư khả kính! Không có nén hương nào và cũng không có ngôn từ nào nói thay được, chỉ có hơi thở hiện sinh nơi mỗi chúng con, tỉnh giác viên dung, mà ở đó tất cả hiện thành.

Một mùa Vu Lan nữa lại về, chúng con nguyện hàng ngày sẽ phát huy tinh thần lau bụi để mỗi ngày, mỗi ngày dần hiển lộ ánh sáng chân tâm hằng đáp đến phần nào tứ trọng ân. Để mỗi giờ mỗi phút, ở nơi chúng con đều là Vu Lan Thắng Hội

TKN. Diệu Tâm