Chạy trốn mùa xuân

178

  Buổi tối của những ngày cuối năm thật ấm áp. Mặc dù tiết trời se se lạnh, những cơn gió nghịch ngợm lùa vào ô cửa sổ, ngõ ngách từng nhà vẫn không làm người ta thấy rét run. Khoác chiếc áo len vào người không phải để đối phó với giá lạnh mà để tôn vinh thêm vẻ đẹp quyến rũ của mùa xuân. Bước ra đường vào buổi tối, ai cũng thấy mình ấm áp hơn với áo len vừa vặn, tay trong tay bên người thân, bạn bè, tình nhân bát phố. Mùa yêu thương lên ngôi.

Vậy mà đâu đó trong những căn nhà ổ chuột tồi tàn, nơi ngự trị của nỗi lo toan, người ta cảm thấy đây là mùa “kinh hoàng” nhất. Ngôi nhà trở nên thu hẹp hơn, ánh sáng của những bóng đèn điện càng mờ đi theo nhịp thời gian của những ngày Tết cận kề. Không khí ảm đạm bao trùm những căn phòng lụp xụp đến nghẹt thở. Nơi đây, những con người hầu như quanh năm suốt tháng luôn kiệm nụ cười. Mà muốn cười cũng có thời gian để cười đâu? Cơm áo gạo tiền và những chật vật của cuộc sống khiến người ta sầu não nhiều hơn vui sướng, đôi môi thu hẹp lại theo những đường khắc khổ trên khuôn mặt bụi trần.

Họ là ai? Là những anh thợ hồ, cô công nhân, bà cụ già bán rong, chị bán vé số… làm quần quật quanh năm suốt tháng chỉ mong đổi lấy chén cơm, đổi lấy sự tồn tại nhỏ nhoi trên trái đất. Đối với họ, mùa xuân là một điều gì đó xa lạ, xa hoa và xa xỉ. Cứ mỗi độ tiết trời bắt đầu lập đông, họ đã thấy lo. Nhìn lại một năm sắp đi qua, mùa xuân lại về, vậy mà nỗi lo toan vẫn cứ đeo đẳng mãi. Tháng này chị bán vé số lại phải gửi tiền cho cho lũ con mua sắm quần áo Tết, rồi tiền đóng học phí kì II ở tận miền Trung. Anh thợ hồ thì cố gắng chắt chiu để dành tiền lo cho người vợ đang thoi thóp nằm trong Bệnh viện Ung Bướu. Cô công nhân làm được bao nhiêu thì gửi về quê nhà bấy nhiêu, gánh nặng đang đè trên đôi vai bé nhỏ của cô khi người cha già qua đời. Trong khi đó, bà cụ bán hàng rong không còn người thân nhưng cơ cực vẫn oằn vai. Cụ thở than: “Bà cần phải dành dụm tiền để dưỡng già! Chứ sau này lẩm ca lẩm cẩm mà không có tiền bạc chắc con cháu nó bỏ rơi quá!” Mới hôm qua, dãy nhà trọ lại xôn xao hẳn lên vì cô công nhân mất số tiền lớn. Chắt chiu mấy tháng trời định gửi về cho gia đình ăn Tết “lớn”, thế mà không cánh nó lại bay đâu mất tiêu. Cô ngồi thu mình trong góc phòng khóc sướt mướt nhưng lại chẳng có giọt nước mắt nào. Dường như, đối với cô, nước mắt giờ đây đã cạn kiệt vì quá nhiều đau khổ. Mùa của những đau thương!

Số phận của họ dường như đã gắn chặt với hai từ “khốn khó”. Nên mỗi khi Tết cận kề, họ bắt đầu chuẩn bị… chạy trốn mùa xuân. Họ mong thời gian ba mùa hạ, thu, đông kéo dài thêm và mùa xuân hẹp lại. Để nỗi lo toan của họ nhẹ nhõm đi phần nào trong cuộc sống thường nhật. Tết là của mọi người, mọi nhà nên ai muốn “ăn Tết” kiểu nào cũng được. Chỉ xin những kẻ rủng rỉnh bạc tiền, tiêu xài hoang phí trong mấy ngày Tết nhớ nghĩ về những người không mùa xuân trên khắp đất nước mình. Một giây thôi, dù chỉ thoáng qua, nhưng cũng đủ để dặn lòng rằng: “Tết này không được tiêu hoang”.

Nguyễn Thanh Vũ