Chánh nghiệp

280

  Phước đức vun bồi nên nghiệp chánh
Luôn gìn ba nghiệp được tịnh thanh
Khổ, vui đều bởi do tâm tạo
Ráng tu đặng hưởng quả phước lành.

Vậy, Chánh nghiệp là gì? Là hành động là việc làm chơn chánh, đúng với lẽ phải, phù hợp với chơn lý. Có lợi ích cho người lẫn vật. Người theo đúng CHÁNH NGHIỆP là người luôn luôn thận trọng giữ gìn mọi hành động của mình, để khỏi làm tổn hại danh dự, nghề nghiệp, hạnh phúc, tánh mạng của người khác.

Chư Phật, chư Bồ tát hiện ra vô lượng thân, hiện ra vô lượng hoàn cảnh để làm việc độ sanh, hết thảy Thánh nhơn đều để lòng nơi đạo giải thoát, tất cả đều vì chúng sanh. Sở dĩ ngày hôm nay có những chuyến từ thiện đến với bà con vùng sâu vùng xa, đó là học hạnh Từ bi của Bồ tát. Những việc lành ấy không phải từ trong tâm bỏn xẻn mà ra, không phải từ trong tham sân, tật đố mà ra, không phải từ trong ngu si, tà kiến mà ra. Các pháp lành gọi là Chánh Nghiệp mà chúng ta thực hiện và cố gắng thực hiện, nó phát xuất từ con tim, từ khối óc, từ sự thận trọng mà ra. Không có nơi nào tu nghiệp lành, sống vì mọi người, thương yêu tất cả nhơn loại, mà mắc phải quả báo xấu ác, bần cùng, xấu xa bao giờ. Thuở xưa Ngài Trì Địa Bồ tát chuyên đắp đường cho chúng sanh đi, Ngài phát tâm dõng mãnh, sáng nào ăn điểm tâm xong là Ngài vác cuốc, xẻng ra làm đường. Ban đầu người chung quanh cho là Ngài điên, chế nhạo, Ngài chẳng nói gì cả, sau họ thấy Ngài làm hoài nên rủ nhau đến phụ giúp. Do đó, bây giờ thấy ai phát tâm làm cầu cống, đường sá, người ta bảo: “Học hạnh của Ngài Trì Địa Bồ tát”. Không những thực hành bằng hành động, mà Chánh Nghiệp còn thể hiện trong lúc suy nghĩ hợp với Chánh pháp, hợp Chơn lý cũng là Chánh Nghiệp ví dụ khi mình đi chùa là tam nghiệp được thanh tịnh, tại sao lại được thanh tịnh như thế?

– Vì khi mình ngồi tụng kinh, thân không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm là thân nghiệp thanh tịnh.
– Miệng mình đọc những lời dạy của Đức Thế Tôn về nhơn quả tội phước, về cách sống ở đời sao cho có đạo đức, đó là khẩu nghiệp thanh tịnh.
– Ý mình duyên vào lời kinh tiếng kệ, không nghĩ điều xằng bậy, phi pháp nên gọi là ý nghiệp thanh tịnh.

Trong Tỳ ni nhựt dụng có câu:
Thấu khẩu liên tâm tịnh
Vẫn thủy bá hoa hương
Tam nghiệp hằng thanh tịnh
Đồng Phật vãng phương Tây.

Nghĩa là:

Súc miệng lòng luôn sạch
Ngậm nước trăm hoa thơm
Ba nghiệp thường thanh tịnh
Cùng Phật đến Phương Tây
Án hám, án hãn tóa ha.

Ba nghiệp mà thanh tịnh thì về Phương Tây là chắc chắn, không sai chạy tí nào. Nói thì dễ nhưng mà làm thì rất khó, tâm của mình như con khỉ chuyền cành, lát ở cành này, chút ở cành kia, nên Đức Phật dạy: “Tâm viên ý mã” là vậy. Cổ nhân có câu: “Nhơn chi sơ tánh bổn thiện”, con người sanh ra tánh vốn lành. “Tánh tương cận, tập tương viễn”, gần bạn lành, thiện tri thức thì tánh tình mình cũng nhân hậu, nếu gần người hung ác, thì lâu ngày tánh tình của mình cũng dữ tợn, bạo hành, ngang ngược. Ca dao Việt Nam có câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Do đó mình đi Chùa, thường phải cầu nguyện mười phương Chư Phật Tam bảo gia hộ cho mình, diệt trừ nghiệp chướng khổ não, thực hành những hạnh lành, hợp với Chánh pháp, Bồ đề tâm ngày một tăng trưởng, tu Bồ tát đạo không thôi, không dứt.

Lại nữa trong kinh cũng chép rằng:“Sang, hèn, giàu, nghèo đều do hạnh nghiệp gây tạo kiếp trước của mỗi người, mà chiêu cảm quả báo có tốt xấu khác nhau không phải vô cớ mà có báo ứng giàu, nghèo theo ý mình là điều phi lý.

– Sở dĩ ngày nay mình được giàu sang, ra làm việc gì cũng thuận buồm xuôi gió, là do kiếp trước mình lễ bái phụng thờ Tam Bảo mà ra.
– Làm người giàu có, to lớn là do kiếp trước làm phước bố thí mà ra.
– Làm người sống lâu là do kiếp trước không sát sanh mà còn phóng sanh nên được như thế
– Làm người đoan chánh là do kiếp trước tu hạnh nhẫn nhục mà ra
– Làm người tài ba, sáng suốt, hiểu rộng thấy xa là do cái nhơn đời trước cúng dầu đèn cho Phật, tu nhơn trí tuệ mà ra.
– Làm người có âm thanh trong trẻo là do kiếp trước ca vịnh tán thán Tam Bảo, kinh chú mà ra.
– Làm người sạch sẽ không tật bệnh là do kiếp trước có từ tâm mà ra.
– Làm người cao lớn tốt đẹp là do cái nhơn đời trước kính nhường bậc trưởng thượng, khiêm hạ kẻ dưới mà ra.

Hễ mình gieo tạo nghiệp lành thì được phước báu tốt đẹp như vừa kể ở trên. Nếu như mình không thực hành Chánh Nghiệp, không gieo giống tốt thì luống uổng một đời vô ích!
Than ôi! Nhiều người đã được làm thân người mà không tạo nghiệp lành, lại trộm cắp, giết người,… hiện đời thân bị tù tội làm khổ cha mẹ vợ con, kiếp sau phải trầm luân trong tam đồ ác đạo.

Trong Lương Hoàng Sám có đoạn: “Đức Thế Tôn phóng bạch hào quang ở giữa hai chân mày, soi sáng hết thảy chúng sanh trong sáu đường. Bấy giờ, Ngài Tín Tướng Bồ tát thương xót chúng sanh, đến trước Đức Thế Tôn bạch rằng:

– Bạch Đức Thế Tôn, nay có chúng sanh bị chặt bằm thân thể, từ đầu đến chân, vì tội gì mà chịu quả báo như thế?
Phật bảo: “Những chúng sanh ấy đời trước không tin Tam Bảo, không biết cúng dường, bất hiếu với cha mẹ, sinh tâm ác nghịch, làm nghề hàng thịt, cắt chặt chúng sanh, vì nhơn duyên ấy, nên mắc phải tội báo như vậy.”
– Lại có chúng sanh thân hình dài lớn, tai điếc, chân không có, quằn quại bò lết mà đi, bị các sâu trùng nhỏ nhít cắn rúc, ngày đêm chịu khổ vô cùng không gián đoạn, vì sao phải chịu quả báo như thế?
Phật đáp: “Vì đời trước làm người chỉ biết có mình, không tin lời hay, lời lành của kẻ khác. Bất hiếu với cha mẹ, trái ý phản nghịch, cậy oai ỷ thế, không đạo đức, hà hiếp dân lành, xâm đoạt của người, nên mắc tội như vậy”.
– Lại có chúng sanh đui cả hai mắt, không thấy biết gì hoặc bị cây đè, hoặc sa xuống hầm hố mà chết vì nhân duyên gì mà mắc quả báo như thế?
Phật đáp: “Vì đời trước không tin tội phước, che ánh sáng của Phật, may bao bịt mắt chúng sanh, giam nhốt chúng sanh không cho trông thấy, vì nguyên nhân ấy nên mắc tội như vậy”.

Tịnh độ ngay nơi cõi Ta Bà
Làm người một kiếp chẳng bê tha
Sống vui, an lạc, Chơn, Thiện, Mỹ
Nếp sống thanh bần đạo Thích Ca.

Chúng ta nên tập cho mình, có một cuộc sống đầy ý nghĩa, chớ để thời gian luống qua vô ích. Một phen mất thân người rồi, thời muôn kiếp khó được lại. Sắc trẻ không dừng, dường như ngựa chạy, mạng người vô thường mau hơn nước dốc. Ngày nay tuy còn, khó bảo đảm được ngày mai…

TKN. Phước Giác


Tài liệu tham khảo
Kinh Nhơn Quả báo ứng, Kinh Phạm Võng và Lương Hoàng Sám.