Thứ Bảy, 22 Tháng Một 2022
Lối sống Cây chùm ruột ngày xưa

Cây chùm ruột ngày xưa

  Ngày trước, trẻ con nhà quê chúng tôi có những món ăn hết sức ngộ nghĩnh. Nhiều khi chẳng bổ béo gì, cũng không lót dạ qua cơn đói khổ nhưng ăn vì thèm và vì tinh nghịch. Cái thời nông thôn gian khó thì làm gì có nhiều loại bánh trái như bây giờ, mà nếu có cũng chẳng có tiền mua, nên ăn vặt theo kiểu “cây nhà lá vườn” là lẽ đương nhiên.

Khoảng 30 năm trước, sau nhà cô tôi có cây chùm ruột chua. Cây cao chừng 2 m, nhánh tỏa bóng cả một khoảng sân đủ để chúng tôi trú nắng bày trò chơi. Trái của nó to bằng viên bi, chín mọng nước đu đưa trên cành khiêu khích người thèm ăn chua. Cây ra hoa từ tháng 12 năm trước cho đến tháng 3 năm sau, mùa trái chín vào khoảng tháng 6 đến tháng 8. Chùm ruột chua làm mứt xiên que thì ngon nhưng thỉnh thoảng Tết nhất hoặc đám tiệc người nhà quê mới làm đãi khách. Bởi món mứt này làm rất kỳ công, mất thời gian lại hay bị trẻ con tinh nghịch bốc vụng. Nhiều khi mang mứt chùm ruột ra sân phơi, chưa đầy một nắng mà chiếc mâm đã vơi đi phân nửa. Con nít mà, dù có la rầy nhưng cái tật phá bĩnh, tinh nghịch vẫn không bỏ.

Ngoài làm mứt ra, chùm ruột còn có thể dầm với mắm đường ăn đỡ thèm, đỡ buồn miệng. Tôi nhớ ngày nhỏ, thấy cây chùm ruột trước nhà cô mình sai trái, phát mê. Cứ không học bài là tôi vội rủ đám bạn mang bao nylon leo lên cây hái quả. Cứ thấy quả to, sum suê từng chùm nên bọn tôi tham mắt, mải mê hái đến nỗi kiến vàng bò khắp người không hay. Kết quả bị lũ kiến cắn trên da tay, da đầu, kể cả nước đái kiến bắn vào mắt. Ấy vậy mà vẫn không quên chiến lợi phẩm.

Khi đã an toàn “trở về mặt đất”, chúng tôi mang thau, đổ chùm ruột vào và bắt đầu dầm. Cả nhóm phân công từng việc: đứa ra sau vườn hái ớt hiểm, thằng thì chạy về nhà lấy hũ đường thùng (đường mật mía), nước mắm mang sang. Riêng tôi dùng chày nhỏ dần từng quả cho giập để ra bớt chất chua. Hỗn hợp đường mật mía, nước mắm, ớt trộn đều, sao cho vừa ăn, để riêng. Sau khi dầm chùm ruột, cho hỗn hợp ấy vào trộn đều. Cứ thế mỗi đứa một muỗng múc ăn ngấu nghiến kèm theo nhiều “trạng thái cảm xúc”: nhăn mặt, hít hà, lè lưỡi…

Vậy đó mà chỉ mươi phút là cái thau không còn một quả chùm ruột. Cái vị chua lè được đường và nước mắm “chế ngự” làm cho trẻ con thích thú. Ăn xong, đứa nào cũng nốc cả gáo nước mưa ừng ực như vừa lạc vào sa mạc. Rồi thoáng chốc bụng đói cồn cào, cả “lũ quỷ sứ” ù té về nhà lục cơm nguội. Có đứa bị “Tào Tháo rượt”, ôm bụng tìm nhà vệ sinh đến nỗi cười lộn ruột.

Cái tuổi thơ nghịch ngợm của chúng tôi là thế. Nó đi ngang qua cuộc đời của từng đứa nhanh như cái chớp mắt: nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng cũng dữ dội, chông gai. Để khi giật mình nhìn lại thì đã trưởng thành rồi. Mỗi đứa đi một nơi, chỉ có ngày lễ, Tết mới tìm về nhau mà trò chuyện rôm rả. Hình ảnh chùm ruột dầm mắm đường vẫn được nhắc đến mỗi khi gặp nhau. Có đứa bảo: “Đời người như vị chùm ruột dầm mắm đường, có lúc thì cay đắng, mặn chát nhưng cũng có lúc ngọt ngào, chua ngoa.” Ai trong chúng ta không một lần trải qua? Nhờ có những vị đời ấy đã giúp chúng tôi kiên cường trước những cam go của cuộc sống này!

Duy Nguyễn

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!