Câu chuyện dưới mưa

36

  “Cùng chung chí nguyện xuất trần
Núp mưa nhường chỗ ân cần bảo ban
Khuyên nhau thoát khổ cơ hàn
Niệm Phật thẳng tiến đặng sang Lạc thành”.

Thời tiết ở Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa-nắng. Đôi khi trời đang nắng, bỗng nghe rào rào trên mái nhà, ta biết là đã đến mùa mưa rồi. Hôm nay, cũng vậy đang nắng gắt, bỗng một cơn gió thổi mạnh, bụi đất bay tung toé, chắc là sắp có một trận mưa lớn đây! Tiếng nước rơi lộp độp rồi chợt ào xuống khiến mọi người trở tay không kịp. Mưa ồ ạt, vội vàng trút những làn nước mờ mờ. Tôi vội vã tìm chỗ trú, tấp vội vào mái hiên của một quán cà phê bên đường. Cũng như tôi, một cô bé quần áo ướt sũng cũng chạy vào, trên tay cầm quyển sách cũng ướt mem. Dưới cơn mưa, mọi người dường như thấy ít phiền hà, người ta có thể nép vào nhau, đứng sát nhau một chút để nhường chỗ cho nhau, dễ dàng làm quen và bắt chuyện nhau hơn. Cả phố xá ồn ào chợt vắng lặng hẳn dưới cơn mưa.

– Vào đây đi các cô, đứng sát đây cho đỡ ướt – Một chú bảo vệ dáng khắc khổ, nước da đen nhẻm, kéo chiếc dù to ra cho chúng tôi núp mưa.
Mưa mỗi lúc một to, vài người đi đường cố gắng vượt qua làn nước một cách khó khăn, những người núp mưa thì yên lặng – Không biết bao giờ mưa mới tạnh? – Tôi tự hỏi.
– Các cô nhập hộ khẩu chưa? – Câu hỏi đột ngột của chú bảo vệ làm cắt dứt dòng suy nghĩ của tôi – “Nhập hộ khẩu?”. Chú phì cười, nhìn tôi và chỉ vào xâu chuỗi tôi đang đeo nơi tay – Đã quy y chưa?. Chợt hiểu ra tôi mỉm cười: “Dạ, đã quy y rồi chú ạ!”. Chỉ tay vào xâu chuỗi nâu bóng đeo trên tay mình, chú cười cười nói: “Tôi quy y lâu lắm rồi, lúc còn nhỏ đã tham gia vào gia đình Phật tử, nhìn cô đeo xâu chuỗi kia, tôi đoán chắc là cô cũng đã quy y rồi, hình như đây là dấu hiệu để nhận biết những người đã bén duyên với Phật pháp”. Nhìn những hạt chuỗi to tròn, bóng nhẵn, chắc đã theo chú từ lâu lắm, thảo nào lúc nãy thấy chú ấy nép dưới mái nhà, tay lần từng hạt miệng lâm râm niệm. Một chút xấu hổ nơi tôi, mình cũng là Phật tử nhưng chưa làm được như chú ấy. Cô bé bên cạnh tôi cũng có một xâu chuỗi, chắc là bằng đá trông rất đẹp.
– Cháu thì chưa ông ạ! – Cháu tự mua để đeo thôi, thấy nhiều người đeo đẹp, trông cũng hay hay nên thích, cháu chưa quy y nhưng thỉnh thoảng cũng theo bạn đến chùa, đi cho biết, nhà thờ cháu cũng có đi… ”
– Xâu chuỗi của tôi do quý Thầy tặng đã mấy chục năm rồi đó cô. Khi nào rảnh là tôi lấy ra lần chuỗi niệm Phật A Di Đà, riết rồi thành quen – chú tâm sự.
– Xâu chuỗi của tôi, một món quà mà tôi luôn mang theo bên mình, dù chỉ là những hạt chuỗi được làm bằng chất liệu rất bình thường, nhưng đối với tôi nó thật đẹp, thật quan trọng và vô giá, tôi quý hơn những vật trang sức mà tôi có được. Xâu chuỗi ấy do Thầy đã cho tôi, từng hạt chuỗi như một lời sách tấn, động viên. Không những thế, đối với tôi nó còn là một điểm tựa tâm linh, điểm tựa về tinh thần. Từ khi có xâu chuỗi ấy, trong tôi luôn có cảm giác thật bình an, dễ chịu. Niềm tin nơi Phật pháp ngày càng vững chắc, cứ như được tiếp thêm sức mạnh.
– Xâu chuỗi của cô ít thấy, chắc được tặng. Bên ngoài họ bán chỉ thấy bằng đá hoặc bằng gỗ, tốt hơn nữa là bằng trầm hương, những xâu bằng trầm thì rất đắt tiền, họ thường đeo làm trang sức. Với tôi thì bằng gì cũng được, miễn sao mình nương theo đó để tu tập là tốt rồi – Chú nói.
– Dạ đúng rồi ạ! – Tôi nói: “Đây là một món quà, cháu quý lắm”. Đối với người Phật tử, khi đến chùa được Thầy tặng cho xâu chuỗi thì thật sự là món quà quý. Nhưng nói ra thật xấu hổ, cháu chưa làm được như chú là thường niệm Phật và lần chuỗi, chắc là chuyến này phải học theo chú quá – Tôi mỉm cười ngượng ngùng.
– Cháu thì đeo chỉ vì làm đẹp thôi. Cháu thấy bên đạo Công giáo họ cũng có xâu chuỗi phải không ạ! Cô bé tiếp lời.
– Đúng đó cháu – Tôi nói: “Xâu chuỗi bên họ dài, gọi là chuỗi Mân Côi, hình như cũng là biểu tượng của tình yêu thương và sự thuần khiết”. Còn bên Phật giáo mình, xâu chuỗi như một pháp khí để tu tập, từng hạt chuỗi sẽ làm vơi đi phiền não sau mỗi lần trì niệm. Đeo chuỗi để tìm thấy niềm an lạc, an tĩnh trong tâm. Đó cũng là nét đẹp tâm linh khi ta gửi niềm tin trong Đạo. Bởi thế, Phật giáo đã đi vào lòng người đôi khi chỉ bằng những điều thật giản dị. Chuỗi tràng hạt thì cũng có rất nhiều loại như xâu: 108 hạt, 54, 27, 21 hoặc 36 rồi 18 hạt. Còn rất nhiều loại, mỗi loại đều mang một ý nghĩa tốt đẹp khác nhau, đại khái là vậy.

Cô nói đúng, nhưng bây giờ một số người ít chú trọng đến giá trị bên trong của chuỗi hạt, họ chú trọng đến hình thức bên ngoài, nếu mình hiểu được giá trị của nó, chỉ cần chuyên tâm niệm Phật thì dù bằng chất liệu gì thì cũng thật là vô giá, là phương tiện để ta nương tựa vào Tam bảo.


Ba người, ba thế hệ với câu chuyện xoay quanh xâu chuỗi, một đề tài bình thường nhưng khá thú vị, được tiếp xúc với chúng tôi-hai người Phật tử, cô bé có vẻ như muốn tìm hiểu thêm về Đạo Phật. Chú bảo vệ nhân đó cũng khích lệ, khuyên cô bé hãy dành chút ít thời gian tới chùa lễ Phật, nghe quý Thầy thuyết giảng hay tham gia công tác xã hội mà các chùa thường tổ chức, rồi từ từ sẽ cảm nhận từng cái hay, cái đẹp trong đạo Phật.

– Trước đây khi chưa bước chân vào Đạo, cháu cũng từng nghĩ rằng Đạo nào cũng tốt vì họ luôn khuyên mình làm điều thiện. Nhưng sau một thời gian tìm hiểu, được Thầy dìu dắt, cháu mới nhận ra rằng Đạo Phật mới là con đường sáng để mình nương theo đó mà tu tập, để tìm sự an lạc trong cuộc sống.
– Cô có thể nói thêm cho cháu hiểu không ạ!
– Tôi nói tiếp: “Này nhé, Đạo Phật trước tiên là một Đạo rất là khoa học, không cuồng tín. Những gì Ngài đã dạy đều rất đúng, không những từ hàng ngàn năm trước mà cho đến tận bây giờ vẫn rất chính xác, đã giúp chúng ta hiểu đúng bản chất của cuộc đời và sự vật. Đạo Phật là Đạo của Từ bi và Trí tuệ. Nơi nào có sự hiện diện của Đạo Phật thì nơi ấy tình thương yêu được vun trồng, nền hòa bình được gìn giữ, không có sự phân chia giai cấp, mọi người đều bình đẳng với nhau. Đức Phật đã khuyên con người nên bỏ ác làm thiện, không chỉ yêu thương đồng loại mà còn yêu thương cả chúng sanh. Ngài đã tìm ra con đường giải thoát khổ đau cho mọi người. Nếu mỗi chúng ta học tập và làm theo lời dạy của Ngài thì sẽ có cuộc sống an lạc ngay trong những giây phút hiện tại. Còn rất nhiều, rất nhiều điều mà những người như chúng ta cần phải học tập, phải được quý Thầy dẫn dắt ta mới thấu hiểu. Bởi thế, càng ngày càng có nhiều người đã dành ra chút ít thời gian để đến chùa lễ Phật, để được đắm mình trong không gian thanh tịnh, được nghe giảng về Phật pháp, được làm những công việc thiện nguyện. Không chỉ những người lớn tuổi như Ông đây, như Cô, mà lớp thanh niên trẻ như các cháu cũng tham gia rất nhiều.
– Cám ơn cô đã chia sẻ những kinh nghiệm, những hiểu biết của mình về Đạo Phật cho cháu, cháu đã hiểu thêm một chút về Phật giáo. Cháu cũng muốn nhận được một xâu chuỗi thật ý nghĩa như cô – Cô bé nói.

Trên nét mặt cô bé nở một nụ cười rạng rỡ, cả Tôi, cả Chú bảo vệ cũng cảm thấy lòng mình rất vui. Cơn mưa đã làm mọi người gần nhau hơn và câu chuyện dưới mưa có lẽ cũng sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ.

“Từng hạt lần tay niệm hiệu Ngài
Trở về thể tánh Đức Như Lai
Tịnh tâm lắng đọng, tâm thức chuyển
Thiện, ác ngộ rồi, thể chẳng hai”.

Chia tay khi cơn mưa vừa tạnh, chúng tôi cảm ơn Chú bảo vệ, cô bé vẫy tay tạm biệt, không quên nói với theo: “Cuối tuần này cháu sẽ đến Chùa, ngôi Chùa trong xóm cháu, cảm ơn Ông và Cô ạ!”.

Trung Sương