Chủ Nhật, 29 Tháng Năm 2022
Thơ ca Cao Thắng Nhơn kính đáp Khiêm Hạ Nhơn

Cao Thắng Nhơn kính đáp Khiêm Hạ Nhơn

     Tin xuân đến bàng hoàng xao xuyến,
Lòng dường như chuyển biến cao thâm,
Hỡi ôi! Cớ sự lỗi lầm,
Cũng vì một phút u trầm mà ra.

Bỗng tâm niệm phiền hà đay nghiến,
Nỗi khổ đau phát hiện đây mà,
Tay chân ngứa ngáy gây ra,
Theo dòng phiền não rầy rà thêm to.

Còn suy nghĩ đắn đo chi nữa,
Còn bâng khuâng cúi ngửa ích chi,
Tay làm, miệng nói, chân đi,
Cho hơi hả tức, cho xì xịt ra.

Hà cần phải ôn hòa cho nhọc,
Há cần chi tơ tóc chia phân,
Thấp cao ta thiệt cóc cần,
Đời ta chỉ biết hoan hân tự mình.

Kẻ trên trước ta khinh như rác,
Người dưới tay ta mạt như rơm,
Ta đây là kẻ vô hồn,
Khỏi cần lưu luyến, khỏi khôn khéo gì.

Há cần chi so bì thêm mệt,
Há cần chi sống chết biện phân,
Nghĩ ra nhơn quả cóc cần,
Vô thường thoạt đến yên phần ra đi.

Dầu phải quấy chi chi cũng mặc,
Dầu nghĩa ân thắc mắc màng đâu,
Đời ta chữ ngã đứng đầu,
Đời ta nào phải đứng hầu một ai.

Xử ra oai nghi cho người hâm mộ
Lời nói năng kiêu hãnh cho le,
Bao nhiêu ơn nghĩa lập lòe
Chỉ tuồng ảo ảnh, ngợi khoe đâu màng.

Ờ thế sự chàng ràng lăng líu,
Chẳng qua trò đàm tiếu lố lăng,
Bọn ta tuổi trẻ cao thăng,
Thích tình, thích chí, lẽ hằng chán chê.

Nay nghe bạn tỉ tê khuyên nhủ,
Tỉnh tâm ra nếp cũ còn ưa,
Thôi thì thôi cũng xin chừa,
Đạo tâm một khối, cũng vừa hồi sinh.

Trọng đức độ, tâm hình tu chỉnh,
Yêu Thánh nhân, tánh tịnh giồi trau,
Tục trần lìa bỏ mau mau,
Chánh nhân dựng lại, thanh cao vãng hồi.

Phước trí cũng trau giồi thêm sáng,
Lương năng còn trong trắng như xưa,
Từ đây muôn lỗi xin chừa,
Từ đây ngàn phước vui ưa tô bồi.
09/02/1970 (04/01/Canh Tuất)

Sư Trưởng Như Thanh

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!