Cao Tăng dị truyện (Thiền sư Pháp Khánh)

185

Thiền sư Pháp Khánh

Thiền sư Pháp Khánh ở chùa Đại Giác, phủ Hàm Bình. Sư ban đầu trụ ở chùa Phổ ChiếuTứ Châu. Sau dời đến chùa Thiếu lâm ở Tung Sơn, rồi lên phương Bắc, và đến ở Đông Kinh. Một hôm thị giả Sư đọc ngữ lục của Động Sơn, đến chỗ thiết trai ngu siThị giả bảo:

– Cổ nhân thật kỳ lạ!

Sư nói:

– Khi ta chết rồi, ông gọi thử xem. Nếu ta sống lại, là cũng có đạo lực vậy.

Sau biết trước giờ chết, làm bài tụng:

Năm nay mồng năm tháng năm

Tứ đại sắp rời chủ cũ

Xương trắng theo gió bay vèo

Khỏi chiếm dất đai thí chủ.

(Kim niên ngũ gnuyệt sơ ngũ

Tứ đại tương ly bổn chủ

Bạch cốt đương phong dương khước

Miễn chiếm đàn na địa thổ).

Sư đem vật dụng giao hết cho thị giả, cúng trai soạn cho tăng chúng. Vừa nghe tiếng chuông đầu hôm, Sư ngồi tịch. Thị giả nhớ lại việc cũ, bèn đến kêu. Sư mở mắt ứng tiếng nói:

– Thế nào?

Thị giả thưa:

– Hòa thượng tại sao lại mình trần chân trụi mà đi?

Sư bảo:

– Lúc mới sanh lại có những gì?

Thị giả ép Sư mặc áo. Sư bảo:

– Để lại cho người sau dùng.

Thị giả bảo:

– Ngay lúc ấy thế nào?

Sư nói:

– Cũng chỉ như thế.

Rồi Sư viết thêm bài kệ:

Bảy mươi ba năm như điện chớp

Lên đường vì anh thông một tuyến

Trâu sắt nhảy dựng qua Tân La

Đập phá hư không bảy tầm mảnh.

(Thất thập tam niên như xế điện

Lâm hành vị quân thông nhất tuyến

Thiết Ngưu bột phá quá Tân La

Trãng phá hư không thất bát phiến).

Sư thọ 73 tuổi, tịch ngày 5 tháng 5 niên hiệu Hoàng Thống năm thứ ba (1143) nhà Tống.