Cảm niệm ân sư

82

  Con quỳ xuống, với lòng thành chánh niệm
Lạy ơn Thầy, đã một thuở khai tâm.

Tháng 11 lại về trong không khí hân hoan, khắp nơi người người hướng về ngày 20 tháng 11 đáng nhớ, ngày mà tất cả những người học trò nói chung, hàng Tăng Ni sinh chúng con nói riêng, dành trọn tấm lòng trân quý, tôn vinh công lao to lớn, cao cả của những bậc Thầy khả kính.

Với bản nguyện tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức, quý Thầy đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giáo dục, đào tạo Tăng tài, truyền đăng tục diệm, để Phật pháp lưu truyền, sáng mãi tại nhân gian. Ân đức ấy đối với chúng con, nặng tợ núi cao, sâu dường biển cả, chỉ biết nói lên bằng hai tiếng “tri ân” khắc sâu từ tâm khảm:

Tri là biết, tận tâm hồn sâu lắng
Ân tình Thầy lai láng đến ngàn sau,
Tri là biết, lòng Thầy như biển cả
Ân tình Thầy xin khắc cả vào tâm.

Những tháng năm tu học dưới mái trường Học viện, chúng con cảm nhận được đức từ bi bao la và trí tuệ vô ngần của Hòa thượng Viện trưởng, sự nhiệt thành, tận tụy của chư Tôn đức Giáo thọ sư. Nhờ công ơn giáo dưỡng, truyền trao kiến thức của quý Thầy, mà chúng con từng bước vun bồi được giới đức, tâm đức, tuệ đức, mở mang con đường giác ngộ của hàng sứ giả Như Lai.

Chúng con vẫn biết, từng ngày tháng trôi qua, tâm trí tuệ của chúng con mỗi ngày một lớn hơn, cũng là lúc tóc Thầy ngày càng nhiều sợi bạc, sức khỏe hao gầy theo dòng thời gian biến dịch.

Bên trang sách, tập giáo án, các tác phẩm nghiên cứu chuyên sâu, Thầy gửi trọn tâm huyết cho các thế hệ Tăng Ni học trò. Có những ngày quên cả mệt mỏi, có những đêm chỉ chợp mắt vài giờ, Thầy vẫn âm thầm vì sự nghiệp trồng người cao cả. Trời Sài Thành khi nắng lúc mưa, thời tiết hanh hao, mặc cho sức khỏe thế nào, quý Thầy vẫn có mặt đúng giờ trên giảng đường Học viện. Thời buổi khó khăn, xây trường mở lớp gian nan, nhưng Hòa thượng Viện trưởng và chư Tôn đức trong Hội đồng Điều hành vẫn không nài lao nhọc, quyết tâm xây dựng ngôi Học viện xứng tầm với năm châu.

Những ân tình thầm lặng, sự hy sinh cao vời ấy, làm sao chúng con nói hết bằng lời! Ngày hôm nay, đang có hàng ngàn Tăng Ni sinh diễm phúc được tu học tại Học viện, cũng có hàng ngàn Tăng Ni đã trưởng thành, vân du hoằng pháp khắp nơi. Chúng con thiết nghĩ, đó chính là hoa trái tuệ giác được quý Ngài ươm mầm, tưới tẩm và trưởng dưỡng bằng cả tình thương vô bờ từ nhiều năm tháng qua.

Bao lữ khách đi về trên bến vắng
Người sang sông ai nhớ bến sông xưa
Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ
Vẫn âm thầm như bụi phấn rơi rơi.

Trong niềm xúc cảm thiêng liêng khi tất cả mọi người đang hướng tâm về những bậc thầy khả kính của ngày Nhà giáo Việt Nam, chúng con cảm nhận niềm hạnh phúc, hỷ lạc vô biên vì được là người học trò có bậc Minh sư chỉ lối. Bởi lẽ, đối với người xuất gia, đi ngược dòng thế tục, muốn cất bước lên phương trời cao rộng như chúng con, thì sự dẫn dắt của chư Tôn đức Giáo thọ sư, sự tinh tấn, hòa hợp, thanh tịnh của Tăng đoàn, luôn là nhựa sống cho mỗi học Tăng, học Ni thành tựu chí nguyện của mình.

Dòng thời gian trôi qua, sự trưởng thành của chúng con chắc chắn là niềm kỳ vọng của Hòa thượng Viện trưởng và quý Thầy, những người đưa đò bao tháng năm không mệt mỏi. Hôm nay đây, trong ngày lễ tri ân của người học trò đối với bậc Tôn túc, chúng con dẫu có nói ngàn lời cảm ơn, thì văn chương vẫn không thể diễn tả hết những ân tình mà quý Thầy dành cho hàng ngàn Tăng Ni các thế hệ.

Từng lời Thầy dạy, từng chữ Thầy trao, từng nụ cười và ánh mắt bao dung, từ ái, chúng con mãi khắc ghi và nguyện lấy đó làm hành trang trên nẻo đạo. Dòng đời có tan hợp, nhưng tình Thầy mãi sắt son.

Phổ biến văn chương,
muôn thuở ghi tâm ân giáo hóa
Lưu truyền đạo đức,
ngàn thu khắc cốt nghĩa khai thông.

Xin kính dâng lên Hòa thượng Viện trưởng, chư Tôn đức Giáo thọ sư tấm lòng tri ân sâu sắc và niềm tôn kính thiêng liêng, cao cả nhất.


Nam mô Công Đức Lâm Bồ tát ma ha tát.

Cựu sinh viên các khóa HVPGVN tại TP.HCM