6.3 C
London
Saturday, December 4, 2021

Cái tình trong từng con chữ

- Advertisement -
- Advertisement -

  Trong cuộc đời mỗi con người, đôi khi có những nhân duyên thù thắng mà nơi ấy đắp xây, nuôi dưỡng những mầm xanh, tình huynh đệ khắp phương trời keo sơn khăng khít đó là ngôi nhà chung học viện khoa anh văn Phật pháp.

Hơn 1 năm nhập học và đã trải qua 3 học kì, không biết cơ duyên gì đưa đẩy con vào khoa anh. Cùng đồng hành với lớp cũng hơn một phần ba chặn đường, những lúc bài vở chất chồng, phần thêm ngôn ngữ thứ hai phải nổ lực gấp đôi và có lẽ trong lớp con là đứa nhát gan nhất, đặc biệt rất ám ảnh môn speaking, kêu tới tên là bắt đầu tim loạn nhịp và “auto run”, nhiều khi cũng muốn từ bỏ, nhưng nhìn lớp hòa hợp yêu thương, giúp đỡ nhau, Sư Huệ Hòa – chủ nhiệm lớp thì không còn từ nào để diễn tả. Sư biết tụi con căng thẳng việc học vì ngoại ngữ không hề dễ dàng. Một số quý thầy cô chuyển khoa. Sư khuyên lơn nhắc nhở “Khi chùn chân thì ta nên nghĩ lý do ta bắt đầu mà không ngừng phấn đấu hết mình vì mục đích cuối cùng”. Dù cho Phật sự đa đoan, lo cho khoá này rồi tới khoá mới, cũng mệt, cũng áp lực nhưng khi lên lớp Sư mang năng lượng bình an và đầy phấn khởi, Sư bỏ lại mọi tất bật lo toan ngoài lớp học. Việc dạy học phải nói tới cái tâm của người đưa đò chứ không còn dừng ở việc chia sẻ kiến thức. Sư cố nói những điều hay, điều cốt lỗi mà đàn em mình chưa biết chưa hiểu. Sư hướng dẫn luôn cả cách tĩnh tâm làm liều thuốc trị liệu mọi căng thẳng mà Sư hay áp dụng.

Những lần quý thầy cô trong lớp không lơ là trong việc học, Sư la rầy để phấn đấu lên. Sư bảo “Xưa Huệ Hòa học khó khăn hơn các bạn lắm! Bây giờ xã hội tiến độ, việc học không còn khó nữa, con đường cao rộng phía trước bao giờ cũng lấy đi nước mắt và máu, vì thành công chỉ dành cho những người có nhiệt huyết và không ngừng nổ lực”.

Con còn nhớ ngày Nhà giáo Việt Nam năm ngoái ý nghĩa nhất, quành tránh nhất mà lần đầu con tham gia. Cô trò gác lại mọi thứ, cùng nhau hát những bài hát đạo đời, cùng nhau ăn uống, kể chuyện đâu đâu rồi bị Thượng Toạ ban quản viện phạt vì hát to quá. Kỹ niệm ấy sẽ mãi trong con như là ngọn lửa thắp sáng lên những gì đã, đang và sắp bị dập tắt.
Cũng hơn 5 tháng rồi, vì dịch bệnh diễn biến rất phức tạp, cô trò không được gặp nhau trên lớp, nhưng hàng tuần huynh đệ chúng con vẫn được gặp Sư trên Zoom cùng nhau học. Hơi xa nhau ở vị trí địa lý nhưng tình yêu thương vẫn đong đầy trong từng câu nói, từng con chữ, từng trang giáo án Sư soạn hằng đêm.

Ngày nhà giáo năm nay, tuy không được tổ chức long trọng nhưng con tin chắc rằng. Ngày Sài Gòn hết bệnh, ngày Việt Nam và cả thế giới đẩy lùi Covid 19 sẽ là ngày trọng đại như cái ngày Bác Hồ đọc bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Người lái đò thầm lặng ấy, ngày đêm vẫn mãi chèo chống con thuyền thanh lương, dù có lúc chông chênh hay ngã tay chèo, Sư vẫn đưa chúng con đến bờ tri thức, lộ trình về bến giác cũng gần hơn. Nhân ngày nhà giáo, xin tri Ân sư đã đồng hành cùng chúng con trên chặng đường đầy gian nan, mong Sư luôn an yên, mọi Phật sự đều viên thành, đến lớp với chúng con nhiều hơn. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, dáng đi ấy, giọng nói ấy tiếp thêm ngọn lửa đam mê sẽ không bao giờ tắt.

“Sông núi dẫu mai có chuyển dời
Ân tình thâm trọng mãi chẳng vơi
Con nguyện khắc ghi lời dạy bảo
Làm gói hành trang suốt cuộc đời”.

Dung Thiền

- Advertisement -
Latest news
- Advertisement -
Related news
- Advertisement -