Bình yên nơi tôi sống

73

  Có dịp mời bạn đến nơi đây cùng tôi ngồi dưới gốc cây sala thưởng tách trà chiều và ngắm hoàng hôn trên biển để thấy lòng mình bình yên trước những con sóng xô bờ.
Chùa nằm trên một ngọn đồi xoay mặt về phía biển. Từ cửa sổ phòng tôi nhìn ra, biển bao la một khung trời xanh biếc. Đêm đêm tôi nằm nghe tiếng sóng vỗ rì rào như những bản nhạc không lời hòa điệu.

Tôi yêu biển những lúc hiền hòa và cả những khi sóng dữ. Nhìn những con sóng thét gào xô ghềnh đá tôi chợt thấy cái tôi của chính mình cũng đôi lần như vậy.

Những đêm trăng 16 sau giờ công phu khuya, đứng bên hiên chánh điện nhìn ra, ánh trăng tròn phản chiếu một màu sáng bạc lấp lánh trên mặt biển yên bình. Trong phút chốc tôi thấy mình là một kẻ say muốn uống trọn những giọt trăng vàng dịu ngọt. Khoảnh khắc ấy bình yên quá đỗi. Tôi tự hỏi khoảnh khắc ấy là một bức tranh thủy mặc của họa sĩ tài ba, là bản tình ca không lời của chàng nhạc sĩ, là bài thơ trữ tình của thi nhân hay là cảnh giới thiền vị vắng bặt mọi ngôn từ của thiền sư?
Nơi này bình yên lắm. Bình yên ngay cả những ngày giông bão kéo về ngự nơi cõi lòng bé nhỏ mong manh. Bình yên cả những lúc tiếng chó mèo đòi ăn kêu inh ỏi.

Thiền sư Ajahn Chah đã nói: “Khi bạn cảm thấy không hài lòng ở một nơi, bạn sẽ cảm thấy không hài lòng ở mọi nơi. Chẳng có nơi nào bên ngoài làm bạn khó chịu. Nơi khó chịu nằm bên trong bạn”.

Tôi chợt nhớ đến sư Toại Khanh với những câu văn rất đỗi bình dị và sâu sắc của Ngài: “Anh có hồn thơ thì ở đâu cũng là cõi thơ. Anh hung hăng nóng tánh thì ở đâu cũng là chiến trường. Anh là kẻ đa tình thì ở đâu cũng là chốn tương tư. Anh có lòng vị tha thì ở đâu cũng là chỗ để phục vụ. Anh có lòng hiếu học thì ở đâu cũng là trường lớp. Anh có tin Phật thì ở đâu cũng là chốn tòng lâm… trong lòng có nội dung thì hình thức hay ngoại cảnh chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ ngại một nỗi là khi chưa có đủ nội lực, tức còn đang thiếu hụt nội dung thì ước vọng tự tại lúc này, nói theo ai đó, đã thành ra Tại Bất Tại… Từ đó, đời sống hay cuộc tu luôn là hành trình tự xét, tự tỉnh để có được một ngày đủ sức tự tại”.

Tôi đã đọc ở đâu đó một câu thế này : “Chẳng ai sống một đời mạnh mẽ. Là cỏ dại hay cổ thụ đều phải một lần lung lay trước gió”.


Đúng rồi, trong lòng đại dương luôn tồn tại những con sóng ngầm, biển có khi yên bình, khi sục sôi sóng dữ nhưng không vì thế mà nó đánh mất đi vẻ đẹp nguyên sơ của chính mình.
Có những lúc ta muốn làm một cuộc viễn du những mong sẽ tìm được một chốn bình yên cho riêng mình. Nhưng ngẫm lại, bình yên nào phải xa xôi bạn nhỉ!

Đặng Trung Thành