Bến xưa

222

  Sau nhiều năm xa cách, dòng sông nhánh quê tôi bây giờ đã không còn xuôi dòng về biển khơi, bởi phù sa theo năm tháng đã vun bồi con sông nhỏ thành đất liền giao tiếp bờ đê ngăn nước mặn. Nỗi buồn chất ngất, tôi mơ về dĩ vãng, cái thuở xuồng ghe đầy ắp cá tôm, đàn trẻ thơ ngày nào cùng tắm sông, bơi lội tung tăng, nhiều kỷ niệm không phai thời thơ ấu.

Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò.

Ôi! Quên làm sao tuổi mộng êm đềm trăng sáng, gió đưa câu hò xa xưa, con đò nhỏ đưa khách sang sông. Giờ đây đã xa rồi ngày ấy, khách đi ngàn dặm biệt sơn hà, kể đến người qua phố nhộn nhịp, vẳng đưa theo gió tiếng gọi đò, những dư âm miền sông nước, mãi âm thầm theo lữ khách vãng lai, từng sỏi đã kết hoa cho ký ức một thời thơ dại rực ánh trời hồng.

Vâng! Sư thầy tôi đó, xưa kia ngày hai lượt qua đò, chao tương rau quả chợ bến đi về, thật giản dị và đầm ấm của người dân thôn dã. Ông Tư, bà Sáu thân quen đã già nua, nhiều người bỏ làng sang xứ khác tìm kế sanh nhai, cây đa cũ, con đường làng, nếp sinh hoạt hồn nhiên, bình dị đã nhường ngôi cho con đường xi măng tráng lệ, những tòa nhà chọc trời cao vút ánh sao băng, đèn màu ngũ sắc, xe cộ dập dìu, rộn rã tiếng nhạc kèn, đèn mờ quán xá lúc về đêm.

Giờ đây, cảnh cũ đã xa rồi, bến xưa đâu còn nữa, tiếng gọi đò những đêm trăng sáng, tấp nập buổi bình minh, nhưng ngôi chùa nhỏ vẫn trầm hùng, vẳng tiếng chuông đưa ngày hai buổi, như réo gọi một sự thức giấc tràn suối bi từ.

Sư Thầy đã ra đi theo lời ru của gió, muôn thuở xa khơi, chim đại bàng vỗ cánh vút trời xanh, cho tâm tư khô héo lúc quay về, nhìn cảnh cũ não nề theo chân bước!

Lối cũ còn đây lòng quặn thắt – Thầy đã ra đi
Chùa xưa còn đó chạnh niềm đau – Ân sư khuất bóng.

Ôi! Kiếp sống vô thường, thời gian như bóng câu qua cửa sổ, một trăm năm tuổi của đời người quả có lắm đổi thay, xưa và nay vẫn là con người chắp cánh, nhưng luật thiên nhiên vũ trụ tuần hoàn, cơ cấu thay đổi sẽ gây tổn thất, nghịch cảnh thê lương.

Bến xưa nay đã còn đâu
Chỉ còn nuối tiếc thẳm sâu đáy lòng
Mỗi cơn mưa xuống thành dòng
Phố phường ngập nước khóc ròng người dân.

Là thế đấy, sự thật quá thảm thương, xưa kia đâu có cảnh ngập nước này, nay bởi các ngôi nhà cao tầng chắn lối, ngõ hẹp quanh co, lồi lõm, đông đúc dân cư.

Lặng buồn trong nuối tiếc, đôi mắt xa vời, hiện rõ những đêm trăng, tiếng chày giã gạo, câu hò đối đáp, trai gái quê làng, bừng sống ý thơ, câu ca dao nét đẹp tâm tình đã nhạt nhòa và lẫn vào tiếng hát trùng dương, cho thế gian bao ngậm ngùi nuối tiếc và tôi bàng hoàng lệ nhỏ khóc ngày qua.

TKN. Như Như