Thứ Ba, 24 Tháng Năm 2022
NỮ GIỚI Bài học từ chiếc gương soi

Bài học từ chiếc gương soi

  Gương vốn là một vật rất phổ biến và gần gũi trong đời sống hằng này của mỗi người. Chúng ta soi gương mỗi ngày, ngắm mình đẹp xấu trong gương nhưng ít khi nhận ra bài học mà chiếc gương nhắn nhủ với mình qua hai thực thể “người soi gương và bóng phản chiếu trong nó.” Chiếc gương soi có 4 đặc tính mà chúng ta cần nên học:

Không phân biệt:

Chiếc gương không vì người đứng trước nó đẹp mà vui vẻ chiếu ảnh rõ nét hơn, hay do người xấu mà sinh ra chán ghét phản chiếu cho có lệ. Tất cả những gì đi qua trước gương đều được nó phản chiếu một cách chân thật, người sao ảnh vậy, không có sự phân biệt hơn thua, thiên vị bất kỳ ai đứng trước nó. Chúng ta đôi lúc không bằng chiếc gương soi ấy, vì đã không ít lần chúng ta nhìn nhận và đánh giá mọi sự vật, sự việc, con người dựa vào cảm tính, định kiến và tâm phân biệt của mình. Gặp việc gì ta thích, người nào mình thương thì tươi cười, hoan hỷ, sẵn lòng dành mọi thứ tốt nhất cho đối tượng mình ưa thích. Bằng ngược lại, khi gặp việc trái ý, người nghịch lòng không hợp nhãn liền tỏ ra khó chịu, bực dọc, không muốn tiếp xúc nói gì đến việc cho đi điều gì tốt đẹp dù chỉ là trong suy nghĩ. Do đó, mỗi lần nhìn ngắm mình trong gương, chúng ta hãy soi lại lòng mình có đang nuôi dưỡng tâm phân biệt hay không để nới rộng dung lượng trái tim mình đối với những người chúng ta chưa thể yêu mến họ.

Không lưu luyến:

Chúng ta thấy khi mình đứng trước gương, bóng mình trong gương hiện ra, khi ta ra khỏi gương, bóng liền biến mất. Cảnh đến thì ảnh xuất hiện trong gương, cảnh đi thì ảnh không còn nữa, chiếc gương không lưu giữ ảnh dù cảnh có đẹp, xấu, lạ, quen. Đây gọi là đến thì vui vẻ tiếp đón, đi thì hoan hỷ tiễn đưa. Chân thành lúc đến, không hối tiếc lúc đi. Trong cuộc sống, chúng ta thường hối tiếc vì những gì đã qua, níu giữ, đắm chìm trong quá khứ, nếu quá khứ là khổ đau, chúng ta sẽ sống trong cảm giác bất an, đau khổ ấy mãi, quá khứ là một cái gì đó đã từng làm mình hạnh phúc, người ta sẽ sống mãi trong sự tiếc nuối… Chính vì điều ấy mà con người đa số quên đi thực tại, nuôi dưỡng trong lòng những bất an thêm lớn mỗi ngày.

Chuyên nhất:

Cùng một lúc chỉ có một ảnh hiện trong gương, không có chuyện đối trước cảnh này lại hiện ảnh khác, không thêm không bớt. Đó chính là thực tại hiện tiền, là tập trung vào một mối, giờ nào việc ấy. Chúng ta thường rất bận, và sống kiểu tranh thủ. Vừa ăn chúng ta vừa tranh thủ xem phim, nghe tin tức, vừa rửa chén, nấu ăn chúng ta suy nghĩ đến những dự định, kế hoạch hoặc về bất kỳ một việc gì đó… chúng ta không toàn tâm toàn ý đặt nơi công việc mà chúng ta đang làm. Nên thường bị phân tâm, năng lượng bị phát tán nhiều hơn, sức khỏe sẽ ngày càng suy giảm, tâm hồn sẽ bị phân chia cho bởi nhiều thứ và trở nên chắp vá không còn bình yên, thanh thản. Hơn nữa, sẽ gia tăng chứng bệnh trầm cảm, rối loạn lo âu, stress.

Nếu chúng ta tập thói quen giờ nào việc ấy, thì công việc sẽ hoàn thành ít bị sơ sót hơn và ta cũng bớt mệt mỏi hơn. “Chế tâm nhất xứ vô sự bất biện”, nghĩa là khi mình đặt tâm chuyên vào một chỗ thì việc gì cũng có thể hoàn thành tốt đẹp.
Tùy duyên bất biến:

Gương có thể chiếu soi muôn vật, hiện lên muôn màu nhưng thể tánh trong suốt không màu của nó vẫn không vì sự chiếu soi đa dạng mà bị thay đổi. Đây là bản chất bất biến mà công dụng lại linh động. Cũng là sống với duyên trần mà lòng thoát tục. Đây là sự tùy duyên trong cuộc sống của mỗi người. Chúng ta không thể bắt mọi sự mọi việc theo ý mình, cũng không nên vì những được mất, hơn thua trong đời mà đánh mất sự lương thiện của bản thân. Có nhiều người vì cuộc sống mưu sinh, vì lòng người khắc nghiệt mà không giữ được sự hiền lành, lương thiện của mình mà mình thành một con người khác.

Chỉ đơn giản việc soi gương hàng ngày nếu chúng ta biết khéo quan sát thì đó cũng là người thầy cho chúng ta những bài học quý, nó không mang tính lý thuyết khô khan, khó hiểu, khó thấy mà ngay trong thực tế từ những điều gần gũi với mỗi người.

Mỗi ngày soi gương để chỉn chu hình tướng của mình, chúng ta cũng cần dành thời gian trong ngày soi lại chiếc gương tâm hồn của mình, lau phủi những bụi bặm bám trên nó, để chúng ta được trang nghiêm, thanh tịnh từ thân thể đến tâm hồn.

Chánh niệm là đài gương
Gương soi hình tứ đại
Đẹp nhất là tình thương
Và cái nhìn rộng rãi.
                                               (Thi kệ Soi gương – Làng Mai)

Huệ Quang

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!