Thứ Năm, 26 Tháng Năm 2022
NỮ GIỚI Áo lam mùa Covid

Áo lam mùa Covid

  Đẹp quá, nhớ ngày qua, câu chuyện lịch sử đậm đà dũng khí quê hương:

“Tổ quốc hồn thiêng, ngàn năm lịch sử ghi ơn người dựng nước
Giang san cẩm tú, vạn năm con Hồng cháu Lạc giữ non sông.”

Phải là thế, mới dựng xây quê hương giàu đẹp, bền vững giống nòi, cho hậu lai cháu con luôn tiếp bước.

Đã là con dân nước Việt, ai ai cũng có quyền bảo vệ, đóng góp, cùng hứng chịu vui buồn theo nhịp thịnh suy, từng thời đại tuy có cách quản lý khác nhau qua ứng xử hành chánh, hoặc đường lối chính trị thiện mỹ, đạo đức…

Cho dù có nhiều sai biệt, ở chế độ nào thì công dân cũng đồng ý thức: “Tổ quốc hưng vong, thất phu hữu trách.”

“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây”, Việt Nam đã lắm phen hiển hách, giữ vững cõi bờ:

“Nực cười châu chấu đá xe
Tưởng rằng chấu ngã, ai ngờ xe nghiêng.”

Bản đồ hình cong chữ S cưu mang gần trăm triệu dân hiện nay đã đi qua nhiều gian khổ, dù gặp nhiều nguy khó của dịch bệnh Covid, kẻ còn người mất quá bi thương!
Nếu cuộc đời gian khổ nuôi ta lớn, thì thất bại bao lần dạy ta khôn. Trước mắt, thảm trạng này sẽ rèn luyện thêm ý chí quật cường hoặc cuộc sống đời thường biết “tích cốc phòng cơ.”

“Chống dịch như chống giặc” đã nâng bàn tay những người con áo trắng, ngày đêm tận tụy qua sứ mạng “lương y như từ mẫu” đã biến họ thành những thiên thần ROBOT, quên ăn bỏ ngủ, sức khỏe hao mòn chẳng nệ hà, chỉ lo sự sống của nhân dân là trên hết.

Gió biển âm vang lời Phật dạy: “Phụng sự chúng sanh là cúng dường chư Phật.” Hơn nữa, đạo Phật luôn đồng hành suốt chiều dài lịch sử mấy ngàn năm, chịu bao thăng trầm cùng nhân thế. Dù không cần phải vinh danh sự đóng góp công sức và trí tuệ của Tăng Ni, nhưng việc làm đích thực của họ đã huân sâu vào tận xương tủy. Gần đây nhất, để chuẩn bị cho chiến trường “Điện Biên Phủ”, dân quân cùng chung góp phần cho chiến công hiển hách này. Tỉnh Nam Định, chùa Cổ Lễ, ngày hai bảy tháng hai năm một chín bốn bảy (27/2/1947), Hòa thượng Thích Thế Long chủ trì buổi lễ cho hơn 500 Tăng Ni: “Cởi áo cà sa khoác chiến bào.”

Hình ảnh này là nét đẹp đầy hào khí của Tăng Ni thời quốc phá gia vong.

Ngày nay, tuy không giặc ngoại xâm bờ cõi, nhưng chủng dịch Delta oái oăm ngày càng nguy hiểm gấp bội, gần năm mươi tỉnh thành lây nhiễm, số người chết cũng khá cao. Đối mặt với sự báo động kinh hoàng trổ nóc này, chắc chắn các Chùa, Tịnh xá và Tăng Ni phải vào cuộc.

Cả nước có 63 tỉnh thành, nơi nào có Ban Trị sự Phật giáo tỉnh và Ni giới được thành lập, có tổ chức pháp quyền, pháp lý, nơi đó có sự nỗ lực từ thiện rất cao và bền bỉ. Phật tử, các nhà hảo tâm từng địa phương cũng gia tâm bội hỷ cứu đói, sẻ chia mọi lúc, mọi nơi, thật là trân quý nghĩa tình này: “Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ.”

Đặc biệt hơn, khắp các tỉnh thành đều có Tăng Ni trẻ dấn thân làm bồ câu trắng, đi vào trung tâm điểm vùng dịch săn sóc bệnh nhân:

“Yêu người lòng bỗng bao la
Biết rằng nguy hiểm câu ca vẫn hò
Hò rằng Âu Lạc một lò
Thương dân đâu ngại chuyến đò ngược xuôi.”

Bằng tinh thần “hòa nhập – nhưng không hòa tan”, Tăng Ni trẻ hôm nay xứng danh trang Thích tử, rạng chí Kiều Đàm, hạnh nguyện Bồ tát Phổ Hiền nêu gương sáng, trí tuệ Bồ tát Văn Thù diệt tận Covid.

Đông – Tây y phối hợp, phương thức nào giúp cơ thể an nhiên, sức khỏe hồi phục là đẹp lòng thuận ý. Bằng từ tâm chữa bệnh, Tăng Ni trẻ góp phần đạo lực của mình, an sinh xã hội, nơi nào đạo pháp cần mình đi, ở đâu chúng sanh cần mình đến.

Cố gắng nhé! Tăng Ni trẻ đã lên đường và sẽ còn nhiều hơn nữa, Phật pháp nhiệm mầu soi bước chân đi, người ở hậu phương Kinh vang lời cầu nguyện, kẻ nơi vùng dịch nhậm lẹ tùy cơ. Hằng niệm Đức Dược Sư cho vắc xin đa năng diệu dụng, từng bàn tay y bác sĩ,… là liều thuốc an thần ru giấc ngủ bình yên, diệt tận cơn đau nguy cấp.

Cơn mưa nào rồi cũng tạnh, ngắn hay dài, đại dịch cũng qua thôi, niềm tin đó tỏa sáng bóng hình lương y Biển Thước, Hoa Đà trong từng liều vắc xin thần dược, cứu độ dân tôi thọ mạng miên trường.

Kết bài, xin mượn lời thơ của Tuyết Đâu Thiền sư diễn tả Thành phố Hồ Chí Minh hứng chịu bao tang tóc, u sầu, thê lương, buồn tẻ, chia ly đầy nước mắt:

“Trời sương trăng rụng đêm thầm
Ai soi bóng lạnh bên đẫm nước trong?”
Mong ngày mai Sài thành sương tan vờn ánh biếc!

TKN. Như Như

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!