-0.6 C
London
Thứ Hai, Tháng Mười Một 29, 2021

Ánh trăng muôn thuở

- Advertisement -
- Advertisement -

  Có những mùa trăng đi qua, nhưng đã để lại biết bao yêu thương đong đầy trong ký ức của một thời đầu trần, chân đất. Trăng vằng vặc trải vàng khắp con đường quê, khắp các lũy tre làng, chiếu rọi xuống sân nhà, trăng vui đùa với bầy trẻ nhỏ. Và hôm nay, ánh trăng sáng trên cao ấy như nhắc ta một mùa Trung thu nữa lại về.

“Trung thu trăng sáng lung linh
Trung thu gió mát rung rinh cúc vàng
Trung thu soi sáng trần gian
Hồn nhiên tuổi trẻ muôn vàn ước mơ”.

Trung thu, hai tiếng ấy đối với tôi đong đầy những kỷ niệm. Khi mùa Trung thu về, chúng tôi được ngồi ăn bánh, uống trà, nghe Ngoại kể chuyện chú Cuội và chị Hằng. Ngày ấy, chúng tôi chẳng biết chị Hằng đẹp cỡ nào nhưng cũng mơ ước một ngày nào đó mình được bay lên cung trăng để thăm chị Hằng, chú Cuội, cây đa. Nghe Bà kể chuyện chưa được mười phút là chúng bạn rủ nhau cầm lồng đèn chạy chơi khắp phố. Trong cái không gian tĩnh mịch ấy, những cảm xúc của ngày thơ ấu cứ ùa về, những kỷ niệm đẹp đẽ, dễ thương trong những đêm trăng Rằm cứ vươn mình trỗi dậy. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói xôn xao rủ nhau đi phá cỗ, rước đèn, rồi những lúc cả bọn trẻ chúng tôi cùng nhau ngước nhìn lên dãy ngân hà để đếm sao, cùng nhìn vào ánh trăng vẫy tay chào chú Cuội. Tuổi thơ ngày xưa thật vô tư, hồn nhiên, đáng yêu, những niềm vui nhỏ bé dại khờ như thế… Giờ đây, ngồi ngắm nhìn những giọt trăng vàng, nhẹ nhàng trong vắt ấy bao nhiêu lo âu, phiền muộn dường như cũng tan biến đi phần nào.

Trước đây, gần đến mùa Trung thu, người ta chuẩn bị cho mọi thứ, nào đèn lồng, bánh nướng, hoa quả… đủ các thức được bày bán. Sài Gòn về đêm lúc nào cũng rực rỡ, nhộn nhịp…

Đã từ lâu lắm rồi, tôi mới có một cảm giác yên tĩnh, thong thả ngồi ngắm trăng, cả bầu trời đêm bao la, thăm thẳm, tôi nghe được tiếng gió rì rào, nghe được cả tiếng côn trùng kêu rả rích. Không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Năm nay, cũng vẫn là ánh trăng của những ngày xưa ấy, vẫn một lòng thủy chung soi sáng khắp trần gian, nhưng giờ đây trăng dường như lẻ loi, đơn độc. Thành phố vắng lặng, không còn những chiếc đèn lồng đủ màu, không còn những chiếc bánh Trung thu, hoa quả cũng không còn nhiều để đón trăng, thay vào đó là những ánh mắt lo âu, những tâm trạng nặng trĩu, những tiếng cười đùa cũng im hẳn. Những chiếc bánh nướng được thay bằng những thùng mì gói, những bó rau, những phần cơm được chuẩn bị và chia sẻ tới từng khu vực bị cách ly, những khu phố lao động nghèo.

Sài Gòn, hòn ngọc của Viễn Đông, hừng hực sức trẻ, lúc nào cũng đông đúc, nhộn nhịp, tấp nập cả ngày lẫn đêm nhưng giờ đây vắng lặng, buồn đến nao lòng! Từng ngày, từng giờ mọi người đang cố gắng hết sức để vượt qua Đại dịch. Hy vọng nạn dịch sẽ sớm bị đẩy lùi, cuộc sống sẽ trở lại bình yên. Có những nỗi niềm cứ vương vấn mãi, có những đau thương cứ gợi nhớ hoài và có những nét đẹp cứ tồn tại mãi với thời gian. Trong những khoảng lặng ấy, ta vẫn thấy Sài Gòn mang một vẻ đẹp sáng ngời, vẫn trẻ trung, hăm hở và tình thương vẫn trao cho nhau. Trăng khuyết rồi lại tròn, vạn vật đều biến thiên nhưng ánh trăng muôn đời vẫn vậy, vẫn sáng mãi ở trên cao.

Từ khi Mẹ tôi mất đến nay, tôi thật sự đau buồn nên thường tìm đến nơi gởi gắm tinh thần của Mẹ lúc còn sinh tiền. Lần đầu tiên đặt chân đến ngôi chùa nhỏ ấy, tôi nghe hồn mình ấm lại, tiếng chuông chùa ngân vang đưa tôi về thực tại.

“Chuông vang từng hồi
Ruột thắt khúc nôi
Mẹ hiền ơi!
Giờ ở đâu?
Tim con se thắt
Dạ con bồi hồi
Bút cạn mực
Giấy hết lời!
Còn lời nào nói
Cho vừa câu thơ
Tình Mẹ thương con
Không tận bến bờ”.

Rồi đủ duyên tôi quy y, trở thành người Phật tử. Những lúc rảnh rỗi tôi thường đến chùa công quả, được nghe Thầy giảng và chia sẻ một số câu chuyện, hay những bài viết tôi đọc được trên mạng, có những lúc không hiểu hết ý nghĩa và lời dạy của các bậc Tôn túc, tôi đã được Thầy giảng dạy tận tình nên có được cái nhìn khác hơn. Đêm nay vẫn ánh trăng ấy, vẫn những kỷ niệm ấy, nhưng tôi đã hiểu về các pháp khác hơn đời thường.

“Trăng đêm nay là ánh trăng muôn thuở
Treo lưng trời soi khắp cả hàm linh
Vạn pháp duyên sinh đều nằm trong tứ tướng
Trăng muôn đời chẳng bị cảnh diệt sinh”.

Thật vậy, từ ngày học được ít nhiều về Phật pháp, tôi nhận thấy giáo lý của Đức Như Lai quá ư mầu nhiệm. Ngài dạy rằng: “Vạn pháp đều do nhiều nhân, nhiều duyên để thành một vật. Vật ấy dù cứng như sắt, dù mềm như chuối, cho đến thân con người cũng đều chịu cảnh sinh diệt của vô thường. Hữu tình nằm trong tứ tướng Sanh, Lão, Bệnh, Tử. Còn vô tình thế gian cũng nằm trong bốn tướng Thành, Trụ, Hoại, Không”. Nhưng ánh trăng muôn đời vẫn vằng vặc trên không trung bao la vô tận, không bị luật vô thường chi phối bởi thời gian. Trong cái vô thường vẫn còn cái chơn thường, đó là chơn như Phật tánh, muôn đời vẫn bất sinh, bất diệt.

Trung Sương

- Advertisement -
Latest news
- Advertisement -
Related news
- Advertisement -