Chủ Nhật, 23 Tháng Một 2022
Truyện ngắn Ánh sáng đời con

Ánh sáng đời con

 Kí ức luôn được ngủ yên ở 1 gốc khuất của tâm hồn. Một cơn gió vô tình chạm vào nó sẽ chợt tỉnh giấc..

Từ nhỏ cô đã sống với bà. Khi bà mất cô ở tuổi 13 và đầy đủ nhân duyên cô đã biết đến Phật pháp(ngày ấy mưa lăm răm buồn da diết). Cô vào chùa ở với Sư Phụ. Dù Sư phụ là Tăng, nhưng tình cảm hai thầy trò rất tốt như hai cha con ruột vậy í. Sư Phụ dạy cho cô từ những điều nhỏ nhặt nhất. Cô là 1 trong 30 mấy đứa huynh đệ chạc tuổi nhau Được bên cạnh sp nhiều nhất. Dường như cả Giáo hội ai cũng biết đến cô, vì Sư Phụ rất tự hào về c khoe c với tất cả mọi người.

Cái thời ấy là cái thời mà cô cảm thấy ấm áp và hạnh phúc nhất, cùng học, cùng làm, cùng tu, cùng bị Sư Phụ quở phạt,… nhớ nhất là những lần trời mưa, tụi nhỏ cứ mải miết tinh nghịch bỏ 1 mình Sư Phụ chiến đấu với mưa cũng như dọn dẹp những thành quả mà sắp nhỏ để lại. Vất vả lắm, ấy mà lúc nào Thầy trò cũng cười ha hả kể cả những lúc phạt chúng đệ tử.

Thời gian dần trôi qua, mỗi đứa cũng một lớn dần lên. Trưởng thành rồi thì tụi nhỏ lại dường như quên đi hết cả tuổi thanh xuân mà sp đã dành cho chúng. Mỗi đứa mỗi nghiệp duyên khác nhau, chúng dần rời xa tổ ấm của mình. Đứa thì chạy theo dục lạc thế gian, đứa thì cảm thấy sống với sp thật mệt mỏi, sp nghiêm khắc quá không hợp với thời đại và tuổi teen, đứa thì chạy theo bạn theo bè, không thôi thì nói sp k quan tâm suốt ngày cứ Phật sự suốt,… Từng đứa, từng đứa ra đi. Sp nói mỗi một đứa ra đi là sp như bị cắt đi một phần da thịt của mình. Sư Phụ thường dạy những đứa còn lại về hậu quả khi rời xa Thầy tổ. Nhưng sp cũng biết rằng nghiệp của tụi nó thì phải tự tụi nó chuyển hóa. Cô đã thấy rất nhiều lần sp âm thầm lấy hình của đệ tử ra xem rồi nhìn vào vô định suy nghĩ hay nhớ về điều gì đó, rồi sp lấy tay gạt nhẹ trên khóe mắt mình. Cô thấy đau lòng khi nhìn thấy sp như vậy. C tự nhủ với lòng sẽ không bao giờ để sp buồn hay thất vọng về cô, sẽ không để sp phải rơi bất cứ giọt nước mắt nào vì cô, sẽ không bao giờ… cô làm tổn thương Thầy,… Thật thì trong suốt tuổi thơ cô không làm bất cứ điều gì để sp phải bận tâm, ngược lại sp luôn vui cười với tính hài hước của cô.

Nhưng rồi… nghiệp duyên của cô đến, cô không đủ lực tu để vượt qua được nghiệp lực. Lúc ấy trong đầu cô chỉ có sự hiện diện của người cô thương. Thật ra thì Sư Phụ đã nhìn thấy từ rất lâu rồi. Cô đắn đo rất nhiều, cuối cùng thì lý trí không thắng nổi trái tim, ngày ấy mưa nhiều lắm, mưa như khóc thay cho nổi lòng sp, cô đã mặc áo tràng lên và bạch với sư phụ xin gửi đến chùa người bạn cô ngụy biện với lý do thuận tiện cho việc tu học, vì cô là ni. Sao cô lại phũ phàng như vậy? Sư Phụ hết lời khuyên răn, nhưng sp biết rõ tâm cô như thế nào, sư phụ là người hiểu cô hơn ai hết. Với bản tính ngoan cố, cuối cùng sp cũng cho cô toại nguyện. Ngày cô đi trời mưa to lắm, nhìn qua khung cửa kính xe, nước mưa như tát vào mặt cô, cô khóc rất nhiều với lời Sư Phụ dặn” dù như thế nào sư phụ luôn bên cạnh con, hãy về khi con tỉnh giấc, vòng tay sp luôn đón con trở về, con gái ngoan của Thầy..”
Một ngày nọ, có lẽ nhờ sức cầu nguyện của sư phụ và các sư huyh mà cô đã tỉnh mộng. Cô đã sai khi vướng vào, Cô muốn cắt đứt mối quan hệ ấy, cô lại 1 lần nữa phụ tấm chân tình của vị sư phụ c đang nương ở, mọi việc đâu dễ dàng như cô muốn buông là người ta tha. Cô đã rất đau khổ khi quyết định chấm dứt, cô đã rất đau khổ khi lại 1 lần nữa chà đạp lên tình thương nơi ấy dành cho cô, rất khổ khi một lần nữa mang tiếng bất nhân, rất đau khi nhìn thấy người mình thương vì mù quáng mà hoàn tục,… 1 mình cô lang thang không biết đi đâu, đêm ấy trời cũng mưa, mưa không to, cũng không nhỏ, nhưng đủ thấm ướt cả trái tim cô. Lúc này cô nhớ sư phụ, nhớ sư huynh, nhớ chùa, nhớ kỹ niệm ngày thơ nhiều lắm,… Cô không dám về với sư phụ, vì cô thấy hổ thẹn với tình thương của nơi ấy.

Hai ngày sau hay tin, cả chùa đi tìm cô khắp nơi, liên lạc không được Sư Phụ đành phải để lại tin nhắn với cả tấm lòng mòn mỏi ở chùa chờ c về. Cô quay về với nét mặt tiều tụy, ai cũng đau lòng, c vỡ òa khi nhìn thấy Sư Phụ, Người ôm c vào lòng ” sư phụ lo cho con lắm, trời ơi k bít con tôi đi đâu, là thân con gái v.v… về với Thầy đi con đừng đi đâu nữa hết” trời mưa hôm ấy như chào mừng cô về với mái ấm thân thương.

Cô nhớ người bạn của cô nhiều lắm, không ăn, không ngủ, chỉ ngồi như người mất hồn, biết thế mọi người ai cũng cùng nhau tìm cách xoa dịu vết thương cho cô. Mấy sư huynh thì bảo ráng hành trì để vượt qua, sư huynh thì kể chuyện hài này kia, sư huynh thì bắt ráng ăn không thôi mất sức, sh thì mua thuốc cho ngủ,… riêng Sư Phụ dạy rằng “nếu con muốn khóc thì cứ khóc cho thỏa mãn, không muốn ăn vậy thôi đừng ăn, nếu những lời thị phi làm c thấy đau cứ để nó như muối sát vào vết thương đi, nếu con không muốn công phu thì thui cứ giãi đãi, thấy mệt mỏi cứ nghĩ ngơi đi,… khi nào con thấy mình dừng lại đủ rồi thì tiếp tục bước đi cgai nhe, con chỉ cần nhớ 1 điều có Sư Phụ, có Sư huynh luôn bên cạnh chờ ngày con đứng dậy là được rồi..”

Không bao lâu cô nghĩ chỉ có đi học xa, ở cùng đại chúng, làm quen với 1 môi trường mới tốt hơn, chỉ có như thế cô mới thật sự quên được quá khứ. Và rồi cô lại 1 lần nữa xin sư phụ. Ngày cô đi trời lại mưa rất to, mưa lần này có lẽ thầm chúc c sẽ vượt qua được chướng duyên, sẽ đứng vững hơn trên con đường phía trước, sẽ k phụ lòng sư phụ nữa.
Thế là nương nhờ vào hồng ân chư Phật, sp cũng như đại chúng cô đã sống lại và bước tiếp hành trình như Sư Phụ mong muốn… Từ ấy mỗi khi vấp ngã cô luôn nhớ về Sư Phụ, tìm về ánh sáng ấy để soi rọi bước đường cô đi… .

Linh Trương

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!