Ánh sáng đạo Phật

257

Thế gian tối tăm
Lòng người điên đảo
Trong đêm trường mộng
Không lúc nào tỉnh
Mỗi người mỗi cảnh
Tự ghép mình vào
Cảnh nào cũng xinh
Cảnh nào cũng tốt
Mình tự buộc mình
Mình mất tự do
Đâu từng hay biết
Suốt cả cuộc đời
Loanh quanh trong đó
Danh tình lợi lộc
Chí cả tài cao
Trăm phương ngàn kế
Vì nước, vì nhà
Vì đời, vì Đạo

Đến khi tỉnh ra
Đều là mộng huyễn
Sự thật rõ ràng
Hiện ra trước mắt
Mới biết sai lầm
Ăn năn quá muộn
Cái chết vấn đeo
Bệnh ngặt khó cứu

Dầu trang tu sĩ
Dầu bậc Đạo nhân
Dầu đấng anh hùng
Dầu trang cứu nước
Ngày giờ lâm chung
Chưa từng tỉnh mộng
Những tưởng mình tốt
Suốt cả cuộc đời
Làm tròn nghĩa vụ
Là xong nghiệp lớn
Đâu ngờ gây nhơn
Nhơn tạo thành quả
Nhơn nào quả nấy
Xoay vần mãi mãi
Giống lành, quả lành
Giống ác, quả ác
Cứ mãi gieo gặt
Biết kiếp nào xong

Ánh sáng đạo Phật
Soi rõ nghiệp nhơn
Cắt đứt vọng hoặc
Từ tâm chuyển sanh
Chỉ rõ năm hoặc
Đều do phiền não
Phân biệt chia chẻ
Sanh đời trược ác
Mang thân ô trược
Sống đời ô trược
Thấy biết ô trược
Phiền não ô trược
Đồng chúng ô trược

Sanh trong đời trược
Lấy trược làm thanh
Thanh trược ngổn ngang
Khó thể phân biệt
Chỉ riêng Thánh trí
Thấu suốt lẽ chơn
Biết rành Thánh Đạo
Đem ánh huệ nhựt
Chiếu soi tỏ rõ
Trong cõi u vi
Biết từng chi tiết
Biết từng sở chấp
Của mỗi chúng sanh
Từ nơi vọng thức
Gây tạo nghiệp duyên
Ràng buộc lẫn nhau
Một chuỗi phiền não
Đây tạo, kia tạo
Nghiệp lực triền miên
Ân oán báo đền
Xoay vần mãi mãi
Một chuỗi ân oán
Theo nhau dính liền
Đời này, đời khác
Ai gỡ cho ra?
Ai cắt cho đứt?
Kiếp kiếp đời đời
Mịt mờ ân oán
Ân đền oán trả
Vay trả liền liền
Kiếp nào cho hết
Chết đi lộn lại
Vất vả triền miên
Âm thầm đau khổ
Trong cảnh loạn ly
Cha lìa con dại
Con bỏ mẹ già
Những nỗi biệt ly
Lòng đau như cắt
Kể sao cho xiết
Nỗi nhớ niềm thương
Khối tình nhân loại

Ánh sáng đạo Phật
Soi rõ mọi cảnh
Chỉ rõ mọi điều
Có những chiều sâu
Có những chiều cạn
Tùy theo tâm lý
Giải rõ ngọn ngành
Chỉ bày mọi lẽ
Người người tỉnh ngộ
Người người an vui
Chấm dứt đau khổ
Chấm dứt nghiệp duyên
Hồi quang phản chiếu
Bỏ vọng về chơn
Bỏ tà theo chánh
Lòng dạ thảnh thơi
Như gương lau sạch
Như trăng trong sáng
Như trời không mây

Ánh sáng đạo Phật
Soi rõ Đông Tây
Kẻ trí, người ngu
Đều được lợi lành
Tùy theo nghiệp duyên
Mỗi người thọ hưởng
Ánh sáng của Phật
Như ánh mặt trời
Chiếu rọi khắp nơi
Tùy theo mỗi chỗ
Đón nhận nhiều ít
Chỗ nào mở rộng
Ánh sáng lọt vào
Chỗ ấy sáng chói
Chỗ nào khép lại
Ánh sáng khó vào
Chỗ ấy tối tăm
Chỗ ấy u trệ
Không khí ô trược
Làm hại mạng người

Ánh sáng đạo Phật
Của báu vô giá
Quý hơn vàng ngọc
Quý hơn áo cơm
Quý hơn thân mạng
Tôn trọng ánh sáng
Ánh sáng đạo Phật
Soi rõ trong ngoài
Giúp cho nhơn giả
Tự giác, tự ngộ
Điều chơn lẽ chánh
Điều thật lẽ hư
Tự mình quày sáng
Tự mình tỏ soi
Bỏ hết mê lầm
Sớm mau tỉnh ngộ
Biết mình là Phật
Phật ở lòng mình
Noi gương người xưa
Quyết tâm làm Phật
Cầu Phật bên ngoài
Tạo nhân làm Phật
Nhân Phật làm tròn
Quả Phật đắc chứng
Ánh sáng đạo Phật
Vô biên lợi lạc.

Sư trưởng Như Thanh