Ánh đạo vàng soi

300

  Tháng Tư xoay tròn tiếng ve, ngoài vườn đã rộn rã bầy chim chuyền cành ríu rít, lũ ong bay về góp mật. Từ những chùm hoa mơ, hoa mận sáng góc sân chùa đang nhú dần những trái bé xíu bằng đầu ngón tay.

Tháng Tư về, những cành Phượng bắt đầu đỏ rực, chói chang trong nắng. Bằng lăng trổ bông, nhuộm tím một khoảng trời rồi bung rụng xuống tạo thành lớp đất pha màu. Tháng Tư không ồn ào những cánh hoa bưởi trắng muốt, cũng chẳng có cơn gió xạc xào trên kẽ lá vòm cây. Nắng tháng Tư nhè nhẹ không gắt gỏng, mây đuổi mây trên nền trời tỏa rộng, trong veo. Tháng Tư soi vào hồn bao người con những hoài niệm đã cũ! Tháng Tư, trời ươm vàng dịu ngọt. Mỗi lúc bước ra đường, thấy những gốc Bằng lăng xòa xuống từng chuỗi hoa tím thẫm, tím nhạt. Có người gọi hoa Bằng lăng là hoa Phật đản, vì nó thường nở hoa vào dịp tháng Tư. Khoảnh khắc nở hoa thật kiêu sa, duyên dáng. Chúng nở tự nhiên khi đủ nắng. Chúng chẳng thông báo cho nhau về sự hiện diện của mình nhưng tất cả đều rủ nhau rộn ràng, bung ra hết vẻ tươi tắn, dịu dàng, xinh đẹp.

Vậy là Phật đản đã về! Mùa này, không riêng Bằng lăng, phượng vỹ mà hoa sen, hoa lựu, điệp vàng, osaka, hoa súng… cũng về đúng hẹn. Ở góc đường này, con phố kia, từ thành thị đến làng quê, từ miền xuôi lên miền ngược, hoa hoa rầm rộ khoe sắc. Ngày bé lúc học vẽ, thầy giáo giải thích cách pha màu, tím là màu lạnh; vàng, đỏ là màu nóng. Điều cơ bản của người học pha màu là biết phân biệt như vậy. Nhưng cây cối thì không phân biệt lạnh hay nóng, cứ nở hết mình như một sự hào phóng dâng tặng cho đời…

Trong sân chùa, trẻ con, người lớn say sưa tập văn nghệ mừng Phật đản. Tối nào cũng hát vang: “Ánh đạo vàng soi, ngày Tất Đạt Đa sinh ra đời…” “Thế Tôn, Thế Tôn đã ra đời, hát ca lên đi hỡi muôn loài. Sen vàng ngàn năm đã hé nở, tưới mát nhân gian sạch bụi trần… ” Giọng lớn, giọng bé tạo thành hợp âm vui nhộn, dễ thương. Mừng đón Phật đản sanh là dịp để được hát múa, vui chơi, cười đùa với nhau. Đức Phật ra đời là niềm vui như thế. Nhìn lũ trẻ bây giờ, lại nhớ chuyện xưa của mình. Nhớ đến cô bạn thân tên Lệ Ngân học giỏi, ít nói, hay lý sự. Đặc biệt, có đôi mắt đẹp và buồn.

Ký ức về Lệ Ngân đối với tôi đó là thường học bài chung với nhau ở sân chùa, rồi vào những dịp lễ vía hay ngày rằm, quý Sư cho xôi, chè, trái cây, chùm mận, trái ổi, đó là những món quà thần tiên của tuổi hoa niên. Háo hức nhất là vào những dịp lễ Phật đản, chúng tôi lại hòa vào không khí tươi vui, phụ giúp chùa trang trí vườn Lâm Tỳ Ni, làm lồng đèn, làm hoa giấy… trong không khí trầm hương nhã nhạc, vui mừng và cảm xúc. Giây phút mà bọn trẻ luôn chờ đợi nhất là được người lớn dắt đến múc nước tưới lên tượng Phật đản sanh nhỏ xíu, đó là nghi thức tắm Phật. Ký ức tuổi thơ về Phật đản trong trẻo và ngọt ngào như thế.
Văn nghệ mừng Phật đản có một tiết mục dựng cảnh đản sanh nơi vườn Lâm Tỳ Ni, Lam Khê được chọn làm Thái tử, lúc mới sinh bước đi bảy bước, một tay đưa lên, một tay chỉ xuống, nói: “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn”, tập dợt kỹ càng, thuộc lòng câu nói và làm sao bước đi bảy bước trên bảy hoa sen dưới đất một cách nghiêm trang. Nhờ mặt mày bụ bẫm chấm một chấm đỏ khoảng giữa hai chân mày và khoác tấm lụa vàng cẩn thận không làm rớt nếp khi bước đi. Lúc đó, nhóm múa tưng bừng rải hoa chung quanh, lắc những chiếc vòng tay nhịp nhàng. Lệ Ngân phải đứng hơi lâu cho mọi người chiêm ngưỡng và đợi kết thúc vũ nhạc. Một hồi chắc mỏi tay nên Lệ Ngân đổi thế, tay đưa lên thì bỏ xuống, tay chỉ xuống thì lại đưa lên. Ai hiểu được nỗi khổ của diễn viên? Hạ màn, bà nội và mấy cô chạy ra sau hậu trường đón “Thái tử”, ẵm lên nựng, Lam Khê hãnh diện cười thích thú.

Nhân duyên nào đó, lớn lên chúng tôi vẫn học cùng trường, chung khóa. Lệ Ngân bây giờ triết lý hơn, thường chia sẻ chuyện này chuyện kia, về số phận con người, về những câu nói khó nghĩ: “Ta là ai, ta từ đâu đến và chết đi về đâu?” Bạn bảo, chỉ có một người có thể trả lời, đó là Đức Phật. Với một người như thế, với một đời sống bắt đầu và kết thúc đều có mục đích hướng đi rõ như thế thì ngày sinh nhật của vị ấy mình tổ chức long trọng, chào mừng vui vẻ.

Thời gian chia cách đã lâu. Giữa chúng tôi có những dòng thay đổi, có những dòng đời chưa kịp chạm đến đã đi xa. Bụi phố bụi người làm mờ đi bao hoài niệm tươi sáng một thời đã qua nhanh chỉ còn vội vàng mưu sinh của nhịp đời chộn rộn. Tôi đi theo con đường của Đức Phật, bạn trôi vào dòng chảy nhân gian, nhưng chúng tôi thường có cùng cảm nhận: Một vị Phật ngay từ khi vào đời, đã biết được lẽ minh triết trong cuộc sống, không đợi phải đi qua tuần tự thời gian. Ngày trẻ chúng tôi vẫn thường lý luận về điều đó, nhưng vẫn vấp phải lỗi lầm, giữa những quờ quạng mệt nhọc không biết bao lần hỏi: “Ta là ai?” Đức Phật ra đời như ánh sáng được thắp lên giữa đêm tối. Biết bao người nhẹ nhàng sống trong ánh sáng của bậc Đạo sư. Thấy biết được việc làm của mình, biết giá trị sự có mặt của chính mình, và biết sống không đến nỗi uổng đời. Những điều đó nếu không đi theo sự chỉ dạy của Phật, chúng ta vẫn không ngừng than khổ.

Phật đản là niềm vui chung của nhân loại. Ngày xưa, có vị tiên A Tư Đà đang tu trong núi nghe tiếng hát mừng Đản sinh mà đi về phố thị. Ngày nay, có nhiều bé thơ rất mừng nếu được ca múa, được chọn làm Thái tử đản sanh. Một mùa vui đang diễn ra, thiên nhiên cùng loài người đều hân hoan chào đón Đấng Cha Lành xuất hiện và tri ân Ngài.

Như Tâm