Ấn tượng Sakyadhita 2017

743

  Lần đầu tham dự Hội nghị Nữ giới Phật giáo Quốc tế Sakyadhita đã để lại trong tôi rất nhiều ấn tượng tốt đẹp. Trước hết, đó là ấn tượng về nơi tổ chức Hội nghị. Hội nghị diễn ra tại Đại học Hong Kong, trường Đại học thuộc top 5 trường đại học tốt nhất châu Á và đứng thứ 26 trong bảng xếp hạng các trường Đại học tốt nhất thế giới. Đại học Hong Kong (HKU) được thành lập năm 1911. Đây là trường Đại học lâu đời nhất ở Hong Kong nhưng đến đây ta lại có cảm giác rất hiện đại và tiện nghi, từ khuôn viên trường cho đến lớp học, hội trường, hệ thống thang máy và thang cuốn dẫn đến các con đường, ga tàu điện ngầm, bến xe buýt,…

Thứ hai, đó là quy mô của Hội nghị. Hội nghị đã quy tụ một số lượng lớn học giả, nhà nghiên cứu, tu sĩ trên khắp thế giới. Hội nghị gồm khoảng 700 người, đến từ nhiều nước và khu vực bao gồm Trung Quốc, Đài Loan, Tây Tạng, Hàn Quốc, Ấn Độ, Thái Lan, Sri Lanka, Nhật Bản, Malaysia, Mỹ, Đức, Canada, Myanmar, Bangladesh, Việt Nam,…

Thứ ba, đó là nội dung của Hội nghị. Với chủ đề “Nữ giới Phật giáo Đương đại: Quán chiếu (Thiền định), Giao lưu Văn hóa và Hành động Xã hội”, Hội nghị đã chứng tỏ Phật giáo là một sức mạnh văn hóa quan trọng trong thế giới của chúng ta, trên thực tế ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực hoạt động của con người, từ kinh doanh cho đến âm nhạc đại chúng. Hội nghị cũng đã nêu lên những vấn đề quan trọng trong sự thực hành của Phật giáo như: Phật giáo và hành động xã hội; Xây dựng gia đình và cộng đồng lành mạnh; Tương lai của giáo dục Phật giáo; Đời sống tu viện trong thế giới hiện đại; Địa vị tôn giáo của Nữ giới Phật giáo,…

Bên cạnh nội dung chính của các tham luận được trình bày tại nhiều phiên của Hội nghị, tôi cảm thấy rất ấn tượng với những bài thuyết pháp vảo buổi tối. Buổi thuyết pháp của Ni sư Tenzin Palmo, Chủ tịch Hiệp hội Nữ giới Quốc tế Sakyadhita, người đã có 15 năm ẩn tu trong núi Himalaya, về chủ đề “Cave or Community” (Hang động hay Cộng đồng) đã mang lại cho tôi những hiểu biết sâu sắc về phương pháp tu tập, cho thấy những ưu điểm của mỗi pháp tu, dù là trong “hang động” hay “giữa cộng đồng”. Khi sống trong hang động, xa rời mọi thứ, ít xảy ra va chạm, ta thường ảo tưởng về mình, rằng mình tốt, mình nhẫn nhịn, mình yêu thương hết thảy mọi người… nhưng không có ai giúp ta kiểm chứng điều đó. Khi sống giữa cộng đồng, ta thường xuyên va chạm, cọ xát, khi đó ta mới thực sự hiểu mình có nhẫn nại, có bình tĩnh, có vị tha, có yêu thương người khác không. Sự cọ xát thường xuyên sẽ là cơ hội rèn giũa bản thân ngày càng thêm sáng bóng, như cách một vị thầy thuốc Trung Hoa luyện tâm đan.

Tôi cũng hiểu được rằng, trong cuộc sống, chỉ khi xảy ra xung đột và mâu thuẫn về lợi ích thì bản chất con người mới bộc lộ rõ nét nhất. Ta có thể nhìn xuyên thấu đối phương thông qua cách hành xử của họ trong những tình huống xung đột về lợi ích. Thường thì ai cũng muốn nắm lấy mọi thứ cho mình, chẳng ai muốn “từ bỏ”, nói tu tập là phải “từ bỏ” thì người ta sẽ không muốn nghe. Nhưng biết cách “buông bỏ” thì sẽ được hạnh phúc.

Và một phần không thể thiếu tạo nên sự thành công của Hội nghị là những workshop. Có cơ hội tham dự một số workshop về thiền đã giúp tôi hiểu được lợi ích của việc hành thiền trong đời sống hàng ngày, rằng việc hành thiền trong cuộc sống hiện đại bận rộn là hoàn toàn có thể thực hiện, thông qua việc tỉnh thức hành thiền trong mỗi bước đi.

Nhìn chung, Hội nghị Nữ giới Phật giáo Quốc tế Sakyadhita 2017 tại Hong Kong thực sự là một trải nghiệm quý giá, giúp đem lại một cái nhìn đa chiều về Nữ giới Phật giáo trên khắp thế giới, làm phong phú tâm hồn và trí tuệ của tất cả những người tham dự.

TS. Lê Thị Hằng Nga
Viện Nghiên cứu Ấn Độ và Tây Nam Á
Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam