Ân Sư khả kính

346

Kính dâng Giác linh Sư bà thượng NHƯ hạ HUYỀN
Viện chủ chùa Tịnh Nghiêm (Quảng Ngãi) và Tịnh Nghiêm (La Hà)

  Thời gian đi mãi không dừng
Thiên thu thác chảy theo từng sát na
Thầy đi mấy chục năm qua
Hạ về con nhớ Lục hòa tấn tu.

Vâng! Năm ấy cũng vào mùa hạ, lúc tôi tập sự xuất gia được ba tháng (24/01 – 24/4 âm lịch). Sau mấy lần được Sư Hạnh Toàn thừa lệnh Sư bà dò kinh, thế là tôi đã thuộc lòng hai thời công phu gồm Kinh A Di Đà, Hồng Danh Bửu Sám, Kinh Lăng Nghiêm và thời Cúng Ngọ. Sáng ngày 24/4 âm lịch. Sư bà gọi tôi lên phòng, với giọng trầm ấm, nhìn tôi Sư bà bảo: “Hôm nay, sau thời đi kinh hành, Điệu lên Chánh điện, Cô cạo tóc cho nhé.” Nghe Sư bà dạy, tôi vui mừng khôn xiết, Sư bà và quý Sư cô đi kinh hành, tôi mặc áo tràng niệm Phật theo sau. Lên bậc thềm Chánh điện, trống ngực tôi đánh liên hồi, thay cho chuông trống Bát Nhã. Tiếng chuông tiếng mõ ngân vang kéo tôi về thực tại. Cuộc đời tu của tôi rất là đơn giản. Lễ xuất gia đều do Sư bà và quý Sư cô quyết định, chẳng có gia đình hay bạn bè thân thích tham dự. Sư bà thắp nhang bạch Phật, trước sự chứng minh của Đức Thế Tôn, Sư bà rải nước trên đầu tôi, cắt ba miếng tóc, Sư bà đọc bài:

“Hủy hình thủ chí tiết
Cát ái từ sở thân
Xuất gia hoằng Thánh đạo
Thệ độ nhứt thế nhân.”

Cắt xong, Sư bà bảo: “Con lạy Phật đi, lát xuống cô cạo tóc tiếp”, thời gian lúc ấy như đọng lại, một kỷ niệm sâu kín trong tâm, tôi vui mừng không nói nên lời, chỉ biết chắp tay, cúi đầu cám ơn Sư bà và quý Sư cô. Khóa lễ kinh hành xong, thay áo tràng và tôi được Sư bà đích thân xuống tóc cho tôi, trong niềm hỷ lạc vô biên. Sư bà để cho tôi một chỏm tóc, thế là tên Điệu Hữu chính thức khai sinh từ dạo ấy. Ngày ngày tôi được gần gũi Sư bà, nên học được rất nhiều ở Sư bà về thân giáo. Điểm đặc biệt của Sư bà là trước y trì bát suốt năm và lúc nào Người cũng mặc áo dài, dù đi bách bộ trong hoa viên, trong vườn chùa hay vào thăm phòng công nghệ. Từ cắm nhang trên bàn thờ, chưng một bình bông, Sư bà đều thư thả nhẹ nhàng không việc gì vội vã gấp rút, đi đứng khoan thai, nói năng từ tốn. Được làm thị giả Sư bà, đến các Tổ đình kỵ giỗ hay đến nhà Phật tử, tôi cảm nghe một dòng suối mát Từ bi chảy vào huyết quản. Xuất gia học đạo phải sống xa mẹ, xa gia đình, chính những lời dạy bảo của Ân Sư, những ánh mắt trìu mến của Người, là dưỡng chất ngàn đời, nuôi lớn tôi trong Chánh pháp. Được sự thương mến của Sư bà tôi càng cố gắng, lúc ấy quyển Luật Trường Hàng tôi thuộc gần hết. Tôi được Sư bà truyền trao rất nhiều kinh nghiệm, Sư bà thường bảo: “Điệu lo tu học, cuộc đời là mộng ảo, nó nhanh như điện chớp, như sương mai trên đầu ngọn cỏ, tâm hồn của Điệu hôm nay như tờ giấy trắng. Nếu ai đó, vẽ lên tờ giấy trời mây non nước, cỏ cây hoa lá, thì nó sẽ là một bức tranh tuyệt tác, còn nếu vẽ một đốm đen, thì tờ giấy ấy chẳng xài được”. Ôi! Lời dạy của Sư bà nhẹ nhàng, nhưng tràn đầy triết lý. Hơn năm mươi năm trôi qua, con đã vâng lời dạy bảo của Sư bà không dám buông lơi. Những lúc nghiệp lực trong con trỗi dậy, nó như những con sóng bạc đầu, hung hãn trườn tới, như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Con nhắm nghiền mắt lại, buông tay phó mặc cho cuộc đời, niềm tin, tưởng chừng như tắt lịm. Lúc ấy hình ảnh Sư bà lại hiện về, những lời dạy năm xưa còn văng vẳng bên tai. Ánh mắt thân thương trìu mến của Sư bà như ôm con vào lòng, truyền trao hơi ấm tâm linh. Sư bà là người Thầy đầu đời đã đưa con từ bờ mê sang bến giác. Sư bà thường dạy: “Các con phải thường siêng năng giữ gìn ba nghiệp Thân, Khẩu, Ý cho thanh tịnh, luôn luôn kính giữ sáu pháp hòa kính (Lục hòa) y vào Giới Luật làm Thầy, giữ tâm trong Chánh niệm tỉnh giác”. Mặc dù hôm nay Sư bà không còn sống trên thế gian, thân tứ đại trả về cho tứ đại, nhưng Pháp thân Sư bà lồng lộng giữa bầu trời Chân Như thanh tịnh.

“Tấm gương đức hạnh tuyệt vời
Nêu cao trí tuệ thảnh thơi Niết bàn”

Kính bạch Giác linh Sư bà, con biết viết gì đây, khi Sư bà không cần văn chương bóng bẩy của trần gian tán thán, vì Sư bà đã nhẹ nhàng tách bến sông mê, cùng pháp lữ vui câu khế ngộ.

Mảnh Ca sa chẳng dính bụi trần
Dòng pháp thủy sạch trong chẳng bợn
Bước vào đời nào ngại gian lao
Suốt một kiếp nêu cao Giới hạnh.

TKN. Phước Giác