Ân đức sinh thành

9

  “Quỳ gối tâm con dạ khấn nguyền
Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên
Mùa thu đã đến lòng hiếu kính
Vu Lan Báo Hiếu nhớ Mẹ hiền”.

Tháng Bảy rồi! Những hạt mưa ngâu tí tách rơi, một mùa Vu Lan lại về, mỗi lần như thế, tôi lại bồi hồi xúc động mỗi khi nghe vang lời bài hát “Bông hồng cài áo”:

“Một bông hồng cho em
Một bông hồng cho anh
Và một bông hồng cho những ai
Cho những ai đang còn mẹ… ”.

Năm nào cũng thế, vào ngày rằm tháng Bảy là tôi lại đến chùa để được cài hoa hồng lên áo. Nhìn những ai được cài hoa hồng đỏ, trên môi nở nụ cười rạng rỡ hạnh phúc, tôi cũng thấy vui mừng cùng họ và tưởng như Mẹ mình cũng ở đâu đó thật gần, ánh mắt và nụ cười của Mẹ luôn dõi theo chúng tôi.

Nhớ mùa Vu Lan trước, buổi lễ cài hoa hồng thật nhiều cảm xúc, cả không gian như lắng đọng, trước sự chứng minh của chư Tôn Thiền đức, đại diện Phật tử đã dâng lên Cha Mẹ lời cảm niệm, những tiếng sụt sùi, những đôi mắt đỏ hoe vì xúc động, nhớ lại công ơn dưỡng dục của Mẹ Cha, nơi góc nhỏ tiếng nấc nghẹn ngào của cô bạn vừa mất mẹ, tôi cũng không ngăn được cảm xúc và nước mắt chỉ chực trào ra khi nghĩ về Cha Mẹ mình.

“Mây buồn! Nên chẳng muốn bay
Nắng buồn! Nên chẳng muốn may áo trời
Gió buồn! Nên chẳng muốn ra khơi
Người buồn! Chẳng nói nên lời thân thương
Vu Lan nhớ Mẹ khôn lường
Vu Lan dạ thắt lòng thương vô bờ
Vu Lan tựa cửa trông chờ
Tưởng Mẹ sống mãi nào ngờ cách xa”.

Mẹ tôi mất đã bốn năm, nhưng với tôi, Mẹ vẫn còn đó, vẫn sống mãi trong tâm thức của các con Mẹ. Hình ảnh Mẹ vẫn như ngày nào, vẫn cái dáng đi tất bật, vội vã, làn da rám nắng, miệng luôn tươi cười, vẫn chân thật và tốt bụng, luôn làm những điều tốt đẹp nhất để không làm tổn thương bất kỳ ai. Đôi bàn tay gầy với những vết chai đã chăm sóc cho các con. Từ trong tâm khảm, tôi vẫn luôn thầm biết ơn Cha Mẹ, người đã ban cho chúng tôi cuộc sống, vóc dáng, hình hài, đã cho tôi cuộc sống đầy đủ hồn nhiên. Tuổi thơ Cha Mẹ đầy vất vả, cuộc sống thiếu thốn đã khiến cho Cha Mẹ phải cố gắng thật nhiều để các con mình có cái ăn, cái mặc. Mẹ đã dạy tôi bài học đầu đời chính là tình yêu thương. Chính tình yêu thương đó đã theo chúng tôi đi khắp nơi, giúp tôi biết vui, biết buồn, biết rung cảm trước cuộc đời. Mỗi ngày được ở bên Mẹ là mỗi ngày chúng tôi được học thêm bao điều thú vị, được biết thêm một trang sách hay của đời mình.

Rồi khi vô thường đến, Mẹ tôi mãi mãi ra đi về một thế giới khác. Mùa Vu Lan đầu tiên tôi mất mẹ, khi được cài hoa hồng trắng lên áo, một cảm giác bùi ngùi xâm chiếm như tôi vừa đánh mất đi một điều gì đó cao quý và thiêng liêng nhất, nước mắt nhạt nhòa, tôi như được nhìn thấy Mẹ qua làn khói hương, bên tai văng vẳng lời hát về tâm sự của người cài hoa trắng:

“Tháng Bảy ngày trăng mùa hiếu Vu Lan về
Hoa hồng người ta cài áo sắc hồng tươi
Riêng con hoa trắng, trắng màu xót thương
Mẹ ơi thương nhớ khôn lường
Nhìn ai mang đoá hoa hồng
Tuổi phận mình màu trắng đơn côi
… Mẹ hiền ơi! Mùa Vu Lan đã về rồi
Người ta đang say cùng đời
Hoa hồng đỏ thắm trên môi
Còn mình con, lang thang nhặt cành hoa trắng
Nghe cay đắng tìm về trong hồn
Đời mất vui khi Mẹ chẳng còn… ”

Trong kinh Vu Lan Báo Hiếu, Ngài Mục Kiền Liên muốn cứu Mẫu thân, sau một thời gian dài, hạ thủ công phu Ngài đã chứng đắc được thần thông. Ngài bèn dùng đạo nhãn xem xét trong thế gian để tìm Mẹ. Thật đau đớn thay, khi thấy Mẹ Ngài bị đọa làm ngạ quỷ, thân hình tiều tuỵ, bụng lớn đầu to, cổ nhỏ. Thương xót quá Ngài vận thần thông bưng bát cơm dâng Mẹ. Bà Mẹ vì quá đói khát nên khi được cơm, lòng tham sanh khởi, tay trái che bát, tay mặt bốc ăn. Nhưng hỡi ơi! Khi cơm đưa vào miệng đã hóa thành lửa đỏ. Thấy thế, Ngài hết sức đau buồn, khóc than thảm thiết, trở về cầu Phật. Đức Phật dạy rằng: “Này Mục Kiền Liên, Mẹ ông do lòng tham lam, độc ác, tạo ra bao nhiêu tội lỗi nặng nề, nay đoạ trong ác đạo, mang thân ngạ quỷ. Cho dù, ông đã chứng lục thông, lòng hiếu thảo của ông không thể nào cứu được. Vậy ông phải chí thành nhờ oai lực của Mười phương chư Phật và sức chú nguyện của chư Tăng mới mong cứu được Mẹ ông. Ngài Mục Kiền Liên vâng lời Phật dạy. Rằm tháng Bảy là ngày Tự Tứ của chư Tăng trong Mười phương, sau ba tháng Kiết Hạ An Cư, cùng nhau sách tấn tu hành, ngày ấy cũng là ngày chư Phật hoan hỷ. Vậy ông nên nhân ngày này, làm lễ VU LAN để báo hiếu cho Mẹ ông, nhờ công đức chí thành chú nguyện của chư Tăng, mà vong linh Mẹ ông ắt được siêu thoát”.

Từ đó đến nay gần ba ngàn năm, Phật tử khắp năm châu đều học theo hạnh nguyện Báo Hiếu của Ngài Mục Kiền Liên để báo đáp công ơn của Cha Mẹ trong muôn một.

Một thi sĩ đã viết:

“Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha”.
Vu Lan này, vẫn dành riêng cho mình cành hoa trắng. Tôi không khóc, chỉ mỉm cười thật bình yên, vì tôi biết nơi xa xôi ấy Cha Mẹ cũng đang mỉm cười, Cha Mẹ là những áng mây trắng giữa bầu trời xanh thẳm, thảnh thơi và an nhàn. Tình yêu của Mẹ đẹp và lung linh như sao trời. Tấm lòng của Cha bát ngát trùng khơi. Hỡi những ai đang còn Cha Mẹ! Hãy mỉm cười và trân quý niềm hạnh phúc vô biên ấy.

Trung Sương